Người Việt Nam | Chính Luận | Phản biện | Thời Sự | Biển - Đảo | Trung Quốc

BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT

Rss

27/02/2015
no image

NHÂN NGÀY THẦY THUỐC VIỆT NAM: VỀ SỐ PHẬN CỦA MỘT BÁC SỸ DƯỚI CHẾ ĐỘ VIỆT NAM CÔNG HOÀ

Lữ Khách
Nếu ai quan tâm tới lịch sử, ắt hẳn sẽ biết đến vị bác sĩ Trần Kim Tuyến là ai, người như thế nào? Tuyến có bằng y sĩ quân y thời thuộc Pháp nhưng sau khi phục dịch cho chế độ Ngô Đình Diệm thì Tuyến đã “bỏ rơi” cái bằng y khoa của mình và chễm chệ ngồi ghế Giám đốc “Trung tâm nghiên cứu chính trị và xã hội”. Cái Trung tâm này có cái tên nghe thật là oách và “kêu” như vậy nhưng thực sự bản chất của nó là một trung tâm tình báo chuyên phục vụ trực tiếp cho việc nắm quyền của gia đình trị họ Ngô.

Quan hệ giữa Ngô Đình Nhu và Tuyến thân mật nhờ vào sự quen biết nhau trong giai đoạn học y sĩ. “Trung tâm nghiên cứu Chính trị và XH” này một thời nổi tiếng là nơi bắt bớ, tra tấn dã man nhưng đối thủ của chính quyền Diệm – Nhu mà Tuyến là người được “phục lệnh” thi hành. Và cũng vì thế, Trần Kim Tuyến được coi là một kẻ có thế lực và được trọng dụng, tin cẩn vào dạng bậc nhất của CP Việt Nam Cộng hòa.

Vì được Ngô Đình Diệm trọng dụng nên Trần Kim Tuyến được coi là một kẻ có thế lực vào dạng bậc nhất của chính phủ Việt nam Cộng hòa. Và nhân dân nhiều nơi coi Tuyến như là một ông trùm mật vụ đáng sợ nhất. Tuy nhiên, với tấm bằng y sĩ, Tuyến không làm bác sĩ nhưng vẫn được gắn cái mác bác sĩ. Tuyến không có bằng gì cũng leo tới GĐ, trùm mật vụ. Đấy mới chính là Tuyến! Đấy mới chính là cái tài lươn lẹo, nhờ dẻo mồm, dẻo miệng, Tuyến nịnh nọt anh em Diệm – Nhu để được anh em Diệm – Nhu tin dùng và giao cho chức quyền.

Nếu bỏ qua một cái “nghề” khác của Tuyến thì thật là thiếu sót. Một thời gian dài, Trần Kim Tuyến không phải là “bác sĩ”, cũng không phải là “trùm mật vụ” quyền thế mà là một ông Tuyến chuyên viết lách cho một tờ báo cực kỳ phản động. Đó là tờ “Tiếng nói Phát Diệm”. Tuyến viết giỏi không? Không ai kiểm chứng được, nhưng theo tài liệu ghi nhận rằng, Tuyến không có năng khiếu viết, dù thân hình nhỏ nhắn nhưng được cái nhanh mồm, dẻo miệng. Vì thế, dù tài năng không có, những bài viết tập tằng, Tuyến nhờ mối quan hệ để sửa và đăng.

Chắc những người am hiểu tường tận lịch sử vẫn không thể quên: mặc dù được ví như là người quyền lực thứ 4 sau anh em Diệm – Nhu – Cẩn nhưng bản chất Tuyến là tuýp người “dễ thay lòng đổi dạ”. Dù được tin cẩn, quyền lực không thiếu nhưng khi “ngửi” được nền Cộng hòa đệ nhất không còn chỗ để Tuyến tự tác quái, y muốn một mình làm lãnh đạo. Tuy nhiên, kế hoạch đảo chánh của Tuyến bị thất bại và đã bị “đày” đi làm đại sứ bên Ai Cập. Sau khi Ngô Đình Diệm bị lật đổ, Tuyến nhanh chóng từ Hồng Kông quay trở về với hy vọng được chính quyền mới trọng dụng. Nhưng không ngờ, Tuyến bị bắt giam và sau đó thì bị giam tại nhà. Kết thúc những năm tháng oanh liệt của “trùm mật vụ” kiêm “bác sĩ” của Trần Kim Tuyến!

Trùm mật vụ kiêm bác sĩ Trần Kim Tuyến – một người chống Cộng quyết liệt, đến phút cuối khi chạy loạn, từ bỏ đất mẹ quê hương, đến xứ người tha phương cầu thực, cuối cùng lại phải chịu ơn người Cộng Sản – người tình báo Phạm Xuân Ẩn.


Thiếu tướng Phạm Xuân Ẩn (bên Phải) - người khiến Trần Kim Tuyến phải hối hận về những điều mình đã làm. 
Ba thập kỷ sau, Dan Southerland nhớ lại cái ngày hôm đó của tháng 4 năm 1975: ‘Ẩn chở Tuyến lao tới địa chỉ đã được định trước – và đến với tự do. Tôi chỉ có thể nói một cách chắc chắn rằng trong ngày cuối cùng của cuộc chiến, Ẩn đã cứu mạng sống của cái con người vốn luôn quyết liệt chống lại mục tiêu mà Ẩn một đời âm thầm phụng sự. Tôi luôn nhớ Ẩn vì điều đó’.


Những tên theo Việt Nam Cộng Hòa, kẻ sống, kẻ chết. Kẻ sống thì nhục nhã bám càng trực thăng Mỹ để sang cầu thực nơi xa phương xứ người. Còn Trần Kim Tuyến thì kết cục cũng không khả quan hơn so với các “đồng đội” trong cái nền đệ nhất, đệ nhị Cộng hòa của mình. Dù là người cuối cùng trườn qua cánh cổng cách mặt đất gần nửa mét (nhờ người nhỏ bé nên dễ dàng lọt qua), được sang bên xứ người. Nhưng, cuối cùng vẫn phải sống nốt quãng đường đời còn lại trong lặng lẽ và khi chết, nắm xương tàn cũng không được về với đất Mẹ. Nấm mồ nằm cô quạnh trong tiết trời lạnh giá ở bên Anh Quốc xa xôi!
DÂN LÀM BÁO LẠI XUYÊN TẠC VỀ Ý NGHĨA LÁ CỜ TỔ QUỐC VIỆT NAM

DÂN LÀM BÁO LẠI XUYÊN TẠC VỀ Ý NGHĨA LÁ CỜ TỔ QUỐC VIỆT NAM

Cờ Tổ quốc Việt Nam
[Giáng Long] - Trên diễn đàn Dân làm báo, người ta vẫn hay gọi là Rận Làm Bậy ngày 27/2/2015 có giật 1 bài viết có tiêu đề: “Hồ Chí Minh trả lời báo nước ngoài về ý nghĩa của cờ đỏ sao vàng”

Trước hết phải khẳng định bạn đọc DLB này là một người què quặt về kiến thức lịch sử, tuy nhiên lại có óc sáng tạo rất táo bạo để vẽ ra một ý nghĩa lịch sử mới của lá cờ tổ quốc Việt Nam bằng câu chuyện Bác Hồ trả lời báo nước ngoài. 


Bài viết giải thích ý nghĩa của cờ đỏ và sao vàng:

Trước hết bạn đọc này giải thích CỜ ĐỎ như sau: “màu đỏ thì quốc kỳ nhiều nước khác đều có, không cần phải giải thích”

Có thể nói đây là cách phân tích vấn đề nực cười nhất mà tôi từng thấy. Màu cờ của mỗi quốc gia, biểu tượng trên lá cờ mỗi nước không phải cứ bạ đâu lấy đó mà phải căn cứ trên nhiều khía cạnh như: đặc điểm lịch sử dân tộc, lịch sử tôn giáo, đặc điểm thiên nhiên, lịch sử chiến tranh hay ước mơ nguyện vọng hướng đến của mỗi dân tộc… 

Ví dụ như cờ Mỹ ngoài 50 ngôi sao đại diện cho 50 bang thì 3 màu trên lá cờ có ý nghĩa: “Màu đỏ tượng trung cho lòng dũng cảm và nhiệt huyết, màu trắng nói lên niềm hy vọng còn màu xanh hiện thân của màu sắc thiên đàng, biểu tượng của lòng trung thành, công lý
Cờ Mỹ

Cờ Inđonesia
Hay cờ của Inđônesia có 2 màu có ý nghĩa: “Màu đỏ tượng trưng cho lòng can đảm còn màu trắng tượng trưng cho sự tinh khiết”
Như vậy, việc quy định màu cờ của mỗi nước không phải theo kiểu “màu đỏ thì quốc kỳ nhiều nước khác đều có, không cần phải giải thích”. Người viết giải thích theo kiểu này có thể gọi là “đã ngu lại tỏ ra nguy hiểm”
Còn ý nghĩa về SAO VÀNG bạn đọc DLB này rất láu cá khi mượn tên Chủ tịch Hồ Chí Minh để nâng sức ảnh hưởng cho những giải thích “dị tật” về tư duy của mình, cụ thể: “Trung Quốc là nước to lấy mặt trời làm tiêu biểu, Việt Nam là một nước nhỏ lại có quan hệ mật thiết với Trung Quốc đã mấy ngàn năm cho nên lấy ngôi sao làm tiêu biểu”

Cũng như lập luận ở trên, mỗi quốc gia do có lịch sử khác nhau, văn hóa khác nhau, ước mơ khác nhau nên biểu tượng trên lá cờ cũng sẽ khác nhau.

cờ Nepal
Cờ Bhutan
Ví dụ như: Nepal là quốc gia có lá quốc kỳ duy nhất trên thế giới không phải hình chữ nhật hay hình vuông mà là hai hình tam giác chồng lên nhau, hai hình tam giác này tượng trưng cho hai tôn giáo lớn nhất tại quốc gia này là Hindu và Phật giáo. Biểu tượng mặt trời và mặt trăng thể hiện cho sự điềm tĩnh và quyết tâm, đồng thời cũng đại diện cho nguyện vọng tốt đẹp của nhân dân Nepal khi cầu nguyện, mong đất nước trường tồn như nhật nguyệt.

Hay Quốc kỳ Bhutan hình chữ nhật, do hình tam giác màu vàng và đỏ cam tạo thành. Giữa nền cờ có hình con rồng, vuốt nắm bốn viên ngọc trắng. Hai màu sắc trên lá cờ tượng trưng cho tầm quan trọng của người dân và giới tu sĩ, tăng lữ là như nhau. Bốn viên ngọc trắng thể hiện sự giàu có, hưng thịnh và sự bảo vệ, che chở người dân. Hình con rồng trên lá cờ phần nào biểu thị tên nước, vì Bhutan có nghĩa là "thần long chi quốc".

Còn đối với ý nghĩa toàn văn về màu và biểu tượng sao vàng trên lá cờ Tổ quốc Việt Nam thì tác giả xin dẫn bài viết này để bạn đọc DLB học, học mà sáng ra, bớt đi sự mu muôi trong tư duy, què quặt về trí thức:

[http://trithucsong.com/] - Lịch sử và ý nghĩa của Quốc kỳ Việt Nam

Ý nghĩa thứ nhất: Lá cờ đỏ sao vàng xuất hiện lần đầu tiên trong cuộc khởi nghĩa Nam Kỳ chống thực dân Pháp (23-11-1940). Tác giả sáng tạo ra lá cờ nền đỏ, ở giữa có ngôi sao vàng năm cánh này là đồng chí Nguyễn Hữu Tiến (sinh ngày 5-3-1901 tại Hà Nam. Tâm huyết của tác giả khi sáng tạo ra lá cờ Tổ quốc được khắc họa rõ nét trong bài thơ của ông

Hỡi những ai máu đỏ da vàng
Hãy chiến đấu dưới cờ thiêng Tổ quốc
Nền cờ thắm máu đào vì nước
Sao vàng tươi, da của giống nòi
Đứng lên mau hồn nước gọi ta rồi
Hỡi sỹ nông công thương binh
Đoàn kết lại như sao vàng năm cánh.

Tháng 5-1941 tại Khui Nậm, Cao Bằng, Lãnh tụ Hồ Chí Minh chủ trì hội nghị Trung ương VIII quyết định thành lập tổ chức Việt Nam độc Lập đồng minh - đoạn mở đầu chương trình Việt Minh ghi rõ: "Sau khi đánh đuổi đế quốc Pháp, Nhật, sẽ lập nên Chính phủ nhân dân của nước Việt Nam dân chủ cộng hòa, lấy cờ đỏ sao vàng 5 cánh làm Quốc kỳ". Đây là văn bản đầu tiên, chính thức quy định Quốc kỳ của nước Việt Nam là cờ đỏ sao vàng.

Cách mạng Tháng Tám năm 1945 thành công, Quốc hội khóa đầu tiên nước Việt Nam dân chủ cộng hòa năm 1946 đã ghi vào Hiến pháp: "Quốc kỳ Việt Nam dân chủ cộng hòa hình chữ nhật, chiều rộng bằng hai phần ba chiều dài, nền đỏ, ở giữa có ngôi sao vàng năm cánh".

Sau ngày 30-4-1975, miền Nam được hoàn toàn giải phóng, non sông Việt Nam đã liền một dải. Từ ngày 24-6 đến 3-7-1976, Quốc hội nước Việt Nam thống nhất họp tại Thủ đô Hà Nội, đã thông qua nhiều Nghị quyết quan trọng, trong đó công nhận Lá cờ đỏ sao vàng là Quốc kỳ nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam.

Ý nghĩa thứ hai:

Nền đỏ tượng trưng cho cách mạng, màu vàng là màu truyền thống tượng trưng cho dân tộc Việt Nam, và năm cánh sao tượng trưng cho năm tầng lớp sĩ, nông, công, thương, binh cùng đoàn kết trong đại gia đình các dân tộc Việt Nam.

Lá cờ đỏ sao vàng năm cánh - đó là hồn nước, là niềm tự hào, là biểu tượng thiêng liêng bất khả xâm phạm của bản sắc dân tộc Việt Nam.


Đến đây thôi bạn đọc ai cũng hiểu tác giả muốn làm rõ điều gì rồi! chỉ có điều thấy lạ, nếu như một vài cộng tác viên của DLB có thể “dị tật” về tư duy như trên thì có lẽ không có vấn đề gì lớn lắm, vì có thể tống cổ đi để tuyển ông CTV mới bớt “dị tật” hơn, hoặc chỉ “què quặt” thôi. Nhưng điều đáng nói ở đây là ông “tổng biên tập” cái diễn đàn này lạ cho phép SHOW cái “dị tật” đó lên để cho bạn đọc ném đá, thì có lẽ ông “tổng biên tập” này cũng “thiểu năng” mất rồi! thiểu năng thì mới nghĩ bậy, làm bậy và show bậy đến vậy.

Đúng là RẬN LÀM BẬY!
26/02/2015
XIN ĐỪNG HỐI LỘ PHẬT, XIN HÃY MẶC VĂN MINH!

XIN ĐỪNG HỐI LỘ PHẬT, XIN HÃY MẶC VĂN MINH!

Một thiếu nữ mặc hở hang đi lễ chùa
[Lục Mạch] - Đi chùa là một nét văn hóa tâm linh không thể thiếu trong tinh thần của dân tộc Việt Nam. Đến chùa để dâng hương, tỏ lòng thành kính bái Phật, nhưng không phải ai cũng hiểu hết được cách bày tỏ cái tâm đó, thậm chí còn có những hành động không đúng, hành động thiếu văn minh của một bộ phận Phật tử đi lễ chùa.

Hành động giắt tiền vào tượng Phật khi đi lễ tại các đền, chùa đang trở thành vấn nạn văn hóa ở Việt Nam. Cho rằng phải đặt tiền, giắt tiền, nhét tiền vào tay, chân, hay bất cứ chỗ nào nhét được là nhét thì mới được các ngài chứng giám, các ngài mới phù hộ theo những điều mà Phật tử cầu khẩn.

Tìm hiểu về yếu tố tâm lý trong vấn đề đặt tiền, một phật tử quê ở Hà Nội cho rằng: “nói thật là cũng không biết việc đặt tiền như thế này là đúng hay sai nữa, nhưng ai cũng đặt nên mình cũng làm thôi, nếu không làm có cái gì đó trống trống, cảm giác cầu không thiêng”

Một phật tử khác đến từ Hưng Yên cũng bày tỏ: “Tôi cũng đọc sách báo nhiều, vẫn biết không cần đặt tiền lẽ như thế, làm như vậy vừa thiếu văn minh, vừa làm khổ những nhà quản lý, nhiều người bảo tôi là cứ để tiền chẵn vào hòm công đức thôi, lễ là ở tâm, tuy nhiên thấy ai cũng đặt, tiền công đức thì tôi vẫn đặt rồi, nhưng để an tâm lễ phật tôi vẫn cứ đặt tiền lẻ theo mọi người”

Như vậy, đại đa số những người đặt tiền lẻ cũng chỉ làm theo xu thế, phải chăng họ nghĩ người khác đặt tiền lẻ, mình không đặt thì Phật không phù hộ cho, thế là cực chẳng đã họ đặt theo kiểu “ngu muội làm sai còn hơn thiếu sót”

Một số hình ảnh giắt tiền vào Phật:
Phật bị "hối lộ"

Phật "ngạt thở" vì tiền lẻ
 Cứ sau mỗi lần thế này có lẽ người khổ nhất là những người quản lý nhà chùa và nhân viên ngân hàng. Theo Dân Trí: Bài: Ngân hàng chật vật cân tiền lẻ sau Tết, ngày 26/2/2015.
Tâm sự về vấn đề này “chị Lệ - nhân viên phòng giao dịch một ngân ​hàng tại huyện Mỹ Đức (Hà Nội) lại ngán ngẩm khi được thông báo kế hoạch đi kiểm đếm tiền lẻ ở nhà chùa.

Ngân hàng chị nằm gần nơi có thắng cảnh chùa Hương, ngôi chùa nổi tiếng phía Bắc, luôn nườm nượp khách tới trẩy hội mỗi độ xuân về. Chùa Hương bắt đầu khai hội từ mồng 6 Tết và đỉnh cao là sau rằm tháng Giêng. Người dân đi lễ, ngoài tiền công đức còn đặt giọt dầu (tiền lễ), chủ yếu là tiền lẻ nhưng cộng lại cả mùa cũng lên đến hàng tỷ đồng.

"Mỗi lần đi đếm như vậy, chúng tôi phải mất cả tuần mới xong. Chưa nói đến chuyện độc hại, ngày nào cũng tiếp xúc với hàng chục bao tiền như vậy khiến tôi rất sợ", chị Lệ than.

Được giao việc thu hồi tiền lẻ từ các đền, chùa sau dịp lễ, tết, bà Dương Bích Minh Thanh, Phó giám đốc Ngân hàng Nông nghiệp & Phát triển nông thôn (Agribank) Hưng Yên cho hay mất rất nhiều thời gian cho công việc kiểm đếm. "Tiền công đức của các nhà đền dù 10 đồng hay một tỷ đồng thì ngân hàng vẫn phải bố trí đầy đủ ban bệ, các thành phần và ôtô chuyên dùng để thực hiện. Có những trường hợp chúng tôi phải thu theo cân", bà nói.”

Nếu không có các biện pháp mạnh tay triệt để thì hoạt động này có thể trở thành một “vấn nạn” thực sự đến nền văn hóa truyền thống của Việt Nam hàng ngàn đời nay.

Ngoài hoạt động đi lễ chùa sai cách trên thì trong vài năm trở lại đây lại xuất hiện kiểu “khoe thân” đi lễ chùa.

Đi lễ Chùa các phật tử phải ăn mặc kín đáo, nghiêm túc, điều đó ngoài thể hiện kính trọng nhà chùa, kính trọng sự thiêng liêng thì còn cho thấy sự văn minh của con người. Tuy nhiên nhiều bạn trẻ, thậm chí các giới trung niêng hiện nay khi đi lễ chùa vẫn lựa chọn cho mình những trang phục thiếu sự kính trọng với Phật, hay nói cách khác là “vấy bẩn lên nhà Phật”.

Tìm hiểu về vấn đề này, một điều bất ngờ là nhiều thanh niên không biết đến điều đó và giường như họ đang đặt nặng vấn đề du xuân, chơi xuân cho thoải mái chứ không để ý đến vấn đề thiêng liêng nơi của Phật. Gặp gỡ trao đổi với một số bạn trẻ có cách ăn mặc “khoe thân” thì hầu hết họ đều trả lời theo kiểu: “em chỉ đi chơi thôi, em có lễ đâu”; “tại nóng quá, mặc thế này cho thoải mái”; “em cũng không biết vấn đề đó”. Tuy nhiên tình cờ chúng tôi cũng trao đổi với một bạn trẻ đứng ở dưới chân đồi có ngôi chùa ở Hà Nội: câu hỏi: bạn có suy nghĩ gì về việc mặc như thế này khi đi chùa? Bạn gái trả lời luôn: “thực ra hôm nay em không định đi chùa vì em ăn mặc thế này, các bạn em lên đó lễ hết rồi, em ở dưới này đợi thôi, mai ăn mặc nghiêm túc thì em lên lễ sau anh ạ!”. Có lẽ bạn trẻ không dám lên chùa này chỉ là một số ít người ý thức được phần nào việc phải kính trọng nơi thiêng liêng như thế nào. Còn lại là một bộ phận giới trẻ đang cho thấy sự tha hóa về văn minh, ý thức cộng đồng và điều này thật phản cảm ở một nơi linh thiêng như Chùa, đền. 


Thiếu nữ mặc váy ngắn vô tư lễ Phật

cách ăn mặc phản cảm của một phụ nữ trung niên đi lễ chùa
Thậm chí cả "sao"
"Sao" với lưng trần lễ phật
Thiết nghĩ có cần phải thiết lập một ban kiểm soát người vào Chùa, đền, có như vậy mới nâng cao ý thức văn minh khi đi lễ chùa khấn Phật. 
Có thể nói đây là hai hành vi đáng báo động trong văn hóa lễ chùa. Các cơ quan chức năng cần phải có biện pháp tuyên truyền sâu rộng để người dân tự ý thức được những hành động thiếu văn minh của mình để khẳng định một nền văn hóa đẹp của dân tộc Việt Nam hàng ngàn đời nay.


25/02/2015
no image

CHỈ TRÍCH GS VŨ KHIÊU VÀ HOA HẬU KỲ DUYÊN: THÓI HẰN HỌC VỚI CÁI ĐẸP - TRÍ TUỆ

Lữ Khách
GS - Anh hùng lao động Vũ Khiêu, tên thật là Đặng Vũ Khiêu, quê ở làng Hành Thiện (xã Xuân Hồng, Xuân Trường, Nam Định). Đã 3/4 thế kỷ không rời trang sách và cây bút, GS đã viết hoặc chủ biên trên 80 cuốn sách và sáng tác hàng trăm bài thơ, bài phú, câu đối.

Giáo sư, Anh hùng Lao động Vũ Khiêu là một học giả lớn, một trí thức tiêu biểu của đất nước. Ông là người xây dựng, tổ chức bộ phận Mỹ học đầu tiên ở Việt Nam, là Viện trưởng đầu tiên của Viện Xã hội học. Ngày 17-9/2014, GS.Vũ Khiêu thượng thọ 100 tuổi nhưng vẫn luôn là tấm gương sáng trong cuộc sống, học tập, lao động, nghiên cứu và sáng tạo-là biểu tượng của vẻ đẹp trí tuệ của người nghệ sĩ đích thực... 

GS.Vũ Khiêu, tên thật là Đặng Vũ Khiêu, sinh tại làng Hành Thiện, xã Xuân Hồng, H. Xuân Trường, tỉnh Nam Định. Ông tốt nghiệp tú tài Trường Bonnal Hải Phòng. Trong kháng chiến chống thực dân Pháp, ông được phân công làm công tác tuyên huấn ở Khu 10, rồi Khu Việt Bắc, Tây Bắc, trực tiếp có mặt tại tiền tuyến từ Chiến dịch Biên giới đến Chiến dịch Điện Biên Phủ. Ông đã viết gần 30 cuốn sách và tham gia biên soạn với tập thể chừng 30 cuốn nữa ở nhiều lĩnh vực: triết học, đạo đức học, văn học, nghệ thuật, văn hóa, xã hội, nghiên cứu và giới thiệu thơ văn và cuộc đời của một số thi hào... Trong đó, các tác phẩm nổi bật: Đẹp, Anh hùng và nghệ sĩ, Cách mạng và nghệ thuật, "Cao Bá Quát", "Ngô Thì Nhậm", "Nguyễn Trãi", "Nguyễn Đình Chiểu, ngôi sao sáng của người trí thức Việt Nam", "Bàn về văn hiến Việt Nam"…

GS đã được vinh dự nhận Giải thưởng Hồ Chí Minh (Tổng hợp từ các nguồn).

Nhân sự kiện hoa hậu Việt Nam 2014 Nguyễn Cao Kỳ Duyên đến thăm và chúc Tết giáo sư Vũ Khiêu tại nhà riêng của ông ở Hà Nội, ông đã đích thân tặng cô câu đối: “Trí như bạch tuyết, tâm như ngọc - Vân tưởng y thường, hoa tưởng dung”

Đây là 2 câu thơ của Lý Bạch. Bằng tấm chân tình của mình, ông thảo nét bút viết tặng cô học trò hiếu học đến thăm mình như một cách đáp lễ ngày xuân. Xét tổng thể các bức ảnh thì vị Giáo sư100 tuổi này rất vui vẻ và trân trọng HH khi chọn gia đình mình ghé thăm và chúc tết. Duy nhất có một bức ảnh GS tỏ sự cảm mến cô học trò nhỏ nên đã thơm lên má cô. Có như vậy, nhưng khi bức ảnh này được đặt riêng ra lại thành đề tài đàm tiếu cho những người có suy nghĩ rất lệch lạc, chuyên soi mói, bịa đặt.

Bản thân bức ảnh rất trong sáng, sự suy đồi chính là ở tư duy của người xem ảnh, đã suy diễn và quy chụp nhằm hạ thấp tư cách, nhân phẩm và uy tín của một vị GS đáng kính.

Bình luận (comment) của 1 bạn trên facebook: “Thật không thể hiểu nổi các bạn đang nghĩ gì? một tấm ảnh đẹp như thế, nhân văn đến là vậy mà các bạn lại suy diễn ra đủ điều. Người ông đang truyền tất cả tình thương yêu, tất cả nhiệt huyết những mong đứa cháu này làm được như câu đối mình đã tặng. Máu gái ư? Già vẫn dê ư? Ăn tươi nuốt sống ư? Sao tay Kỳ Duyên ôm thắm thiết ghì sát người ông vào mình các bạn không bình luận luôn là...hoa hậu mà dê ông già đi ? Thế đây không phải "ông cháu thật" thì là giả chắc? Vũ Khiêu là niềm tự hào của bao thế hệ, là "ông thật" của toàn bộ chúng ta đấy. Hãy học ở ông để xây dựng đất nước. Đừng vì cái nhìn thiểu cận của mình mà chê bai, bình luận bậy bạ. Sao ngày hai bữa tâng bốc Bà Tưng, Ngọc Trinh, Lệ Rơi... mà bây giờ lại "quyết liệt" bảo vệ thuần phong mỹ tục vậy?. Hôn má chứ đâu phải hôn môi mà quy chụp, mà ghen lồng ghen lộn. Thật không ra làm sao cả”.

Cũng nên nhắc lại chiều cao của HH Nguyễn Cao Kỳ Duyên, cô cao 1m 73. Người đã sống gần 1 thế kỷ như GS Vũ Khiêu, chắc chắn chiều cao thấp hơn rất nhiều so với HH. Vì thế, chuyện hôn vào trán, vào đầu ư? HH Kỳ Duyên cao vậy, chẳng nhẽ bảo cụ đè đầu cháu, nắm tóc kéo xuống để mà hôn?

Kể cả người thơm má lẫn người được thơm má, tất cả đều xuất phát từ tình cảm ông cháu, ở bậc người lớn với trẻ con, việc thơm má là để thể hiện tình cảm thân mật, gần gũi. 

Thật là mệt và phí thời gian cho những kẻ chuyên soi mói, chuyện nhỏ xé ra chuyện to, chuyện không có gì cũng tô son trát phấn cho có chuyện! Đúng là những kẻ rảnh rỗi, nhiều chuyện!

Cụ đã sống tròn 1 thế kỷ, trải qua biết bao nhiêu sóng gió, một chuyện nhỏ nhặt này, những hậu bối như chúng ta chưa sống đủ 1/3 số tuổi của cụ thì chưa đủ trình độ để bình phẩm cụ!
24/02/2015
CÁCH BẢO VỆ CHẾ ĐỘ CỦA NGƯỜI THÁI LAN

CÁCH BẢO VỆ CHẾ ĐỘ CỦA NGƯỜI THÁI LAN

Lữ Khách
Với nhiều quốc gia trên thế giới, sự tồn tại lâu bền của chế độ gắn với những kiến trúc thượng tầng do chính chế độ đó xây dựng nên. Đó có thể là hệ tư tưởng, đó có thể là đội quân chuyên chính (Công an, Quân đội) và bộ máy Chính quyền từ Trung ương cho đến địa phương). Trên cơ sở xác định đối tượng cần bảo vệ, bất cứ quốc gia nào cũng cố gắng luật hoá các tội danh xâm phạm hoặc đe doạ đến đối tượng để có thể bảo vệ theo phương cách được cả thế giới công nhận. Vậy nên, đừng hỏi tại sao tại Việt Nam sự tồn tại của các điều luật: Điều 79 - BLHS (Hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân), Điều 88 - BLHS (Tuyên truyền chống Nhà nước CHXHCN Việt Nam) và Điều 258 - BLHS (Lợi dụng các quyền tự do, dân chủ....) là xu thế tất yếu và nói lên được tính tự bảo vệ của bản thân mỗi một chế độ. 

Đối với Thái Lan, một quốc gia tồn tại chế độ Quân chủ song hành với chế độ lập hiến thì đối tượng bảo vệ tại đây không chỉ được nêu như trên, mà có thêm một chủ thể khác đó là Nhà vua. Lịch sử các giai đoạn của Thái Lan đã cho thấy rằng, có thể sự tồn tại của Nhà nước do Chính đảng này lãnh đạo hay Chính đảng kia lãnh đạo là chuyện nhất thời nhưng sự tồn tại của Nhà vua là duy nhất và mang tính bền vững. Đó không chỉ là một mẫu hình cho thấy nét văn hoá của dân tộc Thái Lan qua chiều dài lịch sử mà hơn hết, nó như một thứ giá trị đảm bảo cho đất nước này dù có nhiều biến cố nhưng đảo lộn các giá trị là chuyện không thể nào xảy ra. Chính vì vậy, trên một khía cạnh niềm tin và tính tôn sùng thì dù không ai nói ra nhưng người dân Thái Lan tự biết được vai trò và tầm quan trọng của đối tượng đặc biệt này, và đương nhiên câu chuyện "Bảo vệ" bằng luật pháp cũng đã sớm được tính đến. 

Thông tin từ VOA tiếng Việt có thể xem là một minh chứng về sự quan trọng hiếm thấy ấy: "Các tổ chức nhân quyền và các nhà tranh đấu Thái Lan mạnh mẽ chỉ trích việc hai sinh viên bị tuyên án tù vì một vở kịch năm 2013 mà quan tòa nói là xúc phạm hoàng gia. Trong tòa án chật kín người, thân nhân của hai bị cáo đã bật khóc sau khi bản án được tuyên cho sinh viên Patiwat Saraiyaem, 23 tuổi, và Porntip Mankong, 26 tuổi, vì vai trò của họ trong vở kịch “Cô Dâu Sói”, một vở kích châm biếm trong bối cảnh của một vương quốc hư cấu". 

Xin được bỏ qua tất thảy những thông tin về chuyện "Các tổ chức nhân quyền và các nhà tranh đấu Thái Lan" mãnh mẽ chỉ trích việc bắt giữ, tuyên án đối với hai sinh viên vì tội nhạo báng nhà vua bởi hình như những điều tương tự như thế từng đã được nói nhiều ở Việt Nam khi chính quyền tại đây bắt, xét xử và phạt tù về những tội danh tương tự. Điều quan tâm nhất hiện tại là việc Chính quyền Thái Lan đã rất dứt khoát trong chuyện bỏ tù những ai xâm phạm hoặc đe doạ đến sự tôn nghiêm, sự tồn tại bền vững của Nhà vua Thái Lan. Và tôi tin rằng, sẽ không có quá nhiều người phản đối cách hành xử cứng rắn nói trên của chính quyền và những tiếng phản đối cá thể của cái gọi là "các tổ chức nhân quyền" cũng như "các nhà tranh đấu" sẽ không ảnh hưởng quá nhiều đến quyết định cuối cùng của chính quyền tại đây. 

Hãy nhìn Thái Lan- đất nước có sự gần gũi về văn hoá, địa lý ứng xử với những giá trị thuộc về chế độ để nhìn rõ hơn về cách hành xử tại Việt Nam. 
23/02/2015
no image

THÊM MỘT PHẠM NHÂN THỤ ÁN THEO ĐIỀU 79 - BLHS ĐƯỢC RA TÙ

Lữ Khách
Thông tin từ Bắc Truyển Nguyễn cho hay: "Tin từ gia đình của ông Cao Văn Tỉnh, trại giam Xuân Lộc đã áp giải ông Cao Văn Tỉnh về tận nơi cư trú để bàn giao cho địa phương vào ngày hôm nay, 22/2/2015 (mùng 4 Tết Ất Mùi)..
Ông Tỉnh bị kết án 4 năm 6 tháng tù giam và 5 năm quản chế với tội danh "âm mưu lật đổ chính quyền", điều 79 của bộ luật Hình sự. Ông bị bắt ngày 22/2/2011.


Hiện nay, ông Tỉnh đang cư ngụ tại huyện Cờ Đỏ, thành phố Cần Thơ và chịu sự kiểm soát của địa phương theo án quản chế 5 năm". 


Trước hết, phải nói rằng, đây là một trong những thông tin hiếm hoi được Nguyễn Bắc Truyển ("Sinh năm 1968, đăng ký thường trú Bến Vân Đồn, phường 4, quận 4, Tp.HCM tạm trú bất hợp pháp tại ấp Hưng Nhơn, xã Long Hưng B, huyện Lấp Vò có liên quan đến vụ án “lạm dụng tín nhiệm, chiếm đoạt tài sản” xảy ra tại Tp.HCM theo quyết định khởi tố vụ án hình sự số 48801 ngày 14/1/2013 của Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an TP.HCM") đưa tương đối khách quan trên trang cá nhân của mình. Bởi thông thường, với cách đưa tin pha trộn chính kiến của cá nhân tương đối đậm đặc, Nguyễn Bắc Truyển đã không ít lần biến mình trở thành một kẻ bình luận tin theo "GU" cá nhân hơn là tôn trọng tính khách quan của sự thật. Cho nên, đấy là điều mà tôi nhận thấy và gọi nó là điểm khác biệt của cách đưa tin của Nguyễn Bắc Truyển. 

Trở lại với nhân vật chính trong câu chuyện của Nguyễn Bắc Truyển: Ông Cao Văn Tỉnh. Rõ ràng, không quá khó nhận ra ông Tỉnh thi hành án nguyên vẹn như bản án được Toà án tuyên phạt trước đó 4 năm 6 tháng. Thêm vào đó, thời gian quản chế tại địa phương sau khi thi hành án phạt tù cũng tương đối cao: 05 năm. Điều này cho thấy, đang có một sự nghiêm khắc nhất định trong vụ án mà Cao Văn Tỉnh là đối tượng chính. Đồng thời, thêm một lần nữa cho thấy, khôn phải ai cũng thuộc đối tượng được giảm án, giảm thời gian quản chế, nó chỉ được thực hiện trên cơ sở thiện chí sửa lỗi cũng như thái độ của chính phạm nhân trong thời gian thi hành án. 

Và nếu có một sự đối chiếu với những nhân vật đã được rêu rao là Cơ quan ngoại giao nước ngoài can thiệp tại ngoài thì mới biết Cao Văn Tỉnh thiệt thòi đến nhường nào bởi anh không được bất cứ một ai nhắc đến. Người ta chỉ biết đến anh qua đoạn tin ngắn của Nguyễn Bắc Truyển. Phải chăng, luôn có một "vùng trũng" nhất định trong cái gọi là can thiệp để trả tự do cho người này, người kia? Hình như có một sự lãng quên nào đó trong bảo vệ các nhà đấu tranh vì "Dân chủ", "Nhân quyền"? Hay chăng, trường hợp Cao Văn Tỉnh không thể tạo nên tiếng vang nên đương nhiên, người ta sẵn sàng lờ đi.
22/02/2015
no image

MUỐN BIẾT TRUNG LÀ AI, XIN HÃY XEM TRUNG CHÚC AI TRONG TẾT ẤT MÙI

Lữ Khách
Xung quanh lời chúc đầu Xuân Ất Mùi vốn có rất nhiều chuyện để nói. Xin được bỏ qua những cung bậc giá trị, chuyện đúng - sai của lời chúc, điều tôi muốn nói ở đây là cái quy luật mang tính phổ biến trong những lời chúc mà không phải ai cũng dễ dàng phát hiện ra: Tính đối tượng của lời chúc. Nghĩa là mỗi một chủ thể lời chúc nó thường gắn với một đối tượng nhất định và đương nhiên, sự tương đồng, gần gũi giữa chủ thể lời chúc - đối tượng lời chúc là điểm đáng được lưu tâm đến. Họ có thể là người cùng lí tưởng, cùng nghề nghiệp, sở thích, mối quan tâm...vvv...nên dễ thấy họ sẽ hướng đến nhau trong cái lời chúc. Vì vậy, nói theo một ngạn ngữ tự phịa thì "nếu muốn biết con người đó như thế nào thì chỉ cần xem họ đang chơi, quan hệ với những ai" và theo đó, chỉ cần nhìn vào đối tượng của lời chúc thì sẽ hiểu họ thế nào! 


Có thể lấy ra một ví dụ tương đối điển hình là lời chúc tế của chủ nhân FB Bo Trung. Trung là con trai của Bùi Thị Minh Hằng - người mà cách đây không lâu đã bị Tòa án nhân dân tỉnh Đồng Tháp đưa ra xét xử với tội danh "Gây rối trật tự công cộng" và hiện đang thi hành án phạt tù tại một trại giam đóng tại tỉnh Đắc Lắc. Bản thân Trung cũng được giới thiệu là từng xuất cảnh sang Mỹ để vận động, kêu gọi chính giới Mỹ can thiệp để chính quyền trong nước trả tự do cho Bùi Thị Minh Hằng; và khi kết thúc chuyến đi Trung cũng đã kịp để lại dấu ấn bằng những đoạn phát biểu trên báo đài hải ngoại với những mục đích lớn lao mà một đứa trẻ như Trung đã bị dắt mũi trước đó. 

Vắng hoe đi một thời gian sau phiên tòa xét xử mẹ - Bùi Thị Minh Hằng, Trung tái xuất năm con dê bằng một đoạn Clip có tên "Chúc Tết muộn mọi người ạ" dài 12p 28'. Điều đáng nói ở đây là ngoài đoạn giới thiệu khá phù hợp với lứa tuổi ("Happy new year 2015 to everyones

Chúc Tết muộn mọi người ạ Biểu tượng cảm xúc heart Biểu tượng cảm xúc heart Biểu tượng cảm xúc heart


Do mấy hôm nay bị cảm nên hôm nay mới làm được, mong mọi người thông cảm cho em Biểu tượng cảm xúc kiss

Cộng thêm tính lười biếng nên em quyết định làm một clip chúc Tết tất cả mọi người thay vì inbox riêng, do quá nhiều người nên quên không nhắc tên hết trong clip, mong cô dì chú, bác anh chị thông cảm dùm em và sẽ vui khi xem clip này Biểu tượng cảm xúc heart") 

thì nội dung đoạn Clip Chúc tết của Trung đã nói lên tất cả những gì mà lâu nay dân tình vẫn hoài nghi và vô số những người còn chưa tin lắm về mối quan hệ "đồng sàng, đồng mộng" của mẹ Con Bùi Thị Minh Hằng cùng đám Nguyễn Tường Thuy, Lã Việt Dũng, Trương Dũng, Thúy Nga...ở Miền Bắc, đám Đỗ Thị Minh Hạnh, Bùi Minh Quốc, Hà Sỹ Phu....tại khu vực Miền Trung Tây Nguyên và đám Phương Uyên, Lê Ngọc Thanh, Anna Huyền Trang, Nguyễn Bắc Truyển....ở Miền Nam.

Và xem ra không phải do tình cờ, càng không phải do một nguyên nhân khách quan nào mà những cái tên khắp ba miền đó lại hiển nhiên xuất hiện trong đoạn clip chúc tết. Nghe cái cách Trung dành cho những con người, cái tên cụ thể những lời chúc tết gắn với sở trường, sở đoạn hay "chiến công' của từng người....thì mối quan hệ giữa Trung, người mẹ của mình và những nhân vật này không đơn thuần là xã giao thông thường.

Nói như thế để thấy rằng, lời chúc vốn đã phân dạng và là một kênh thông tin để con người biết để đánh giá, nhìn nhận lẫn nhau. Cảm ơn Trung khi đã giúp cho ai hoài nghi về việc làm, thái độ của em, mẹ em hiểu hơn thế nào là kịch sĩ tồi trong đoạn trường "Nhân danh lòng yêu nước". 

21/02/2015
no image

TẠI SAO LẠI CÓ HAI CÁI GHẾ?

Lữ Khách
Có lẽ trong một khung cảnh tết đến, Xuân về nói về những câu chuyện thường ngày mà Bog Người Việt Nam đã theo đuổi một cách âm thầm suốt thời gian qua sẽ khiến một số người chê trách. Người không hiểu cũng sẽ cho đó là việc làm của những kẻ "Vô công rỗi nghề" trong những ngày mà lẽ ra người ta nên dành tâm trí và thời gian cho những việc khác. Tuy nhiên, với quan niệm một sự việc rơi vào tình trạng hiểu lầm, hiểu sai mà chưa hoặc không bao giờ được suy xét thì theo thời gian chính nó sẽ tích tụ và khiến những người hiểu sai về bản chất vấn đề; và thậm chí nó sẽ khiến những người xung quanh liên tục hoài nghi, ngộ nhận về những nấc thang giá trị vốn đã được định hình từ quá khứ, truyền thông. Với lí do đó, Blog Người Việt Nam xin được mạn đàm về một câu chuyện thu hút sự quan tâm của không ít người hiếu kỳ: Xung quanh câu chuyện Ban Bí thư Trung ương Đoàn, UBMT TQ Việt Nam, Ban Đối ngoại Trung ương Đảng chúc tết Nguyên Tổng bí thư Nông Đức Mạnh. 

Câu chuyện sẽ không có gì để nói đến nếu không xuất hiện những cái ghế chạm trổ rồng độc đáo và riêng biệt tại căn nhà của nguyên TBT Nông Đức Mạnh. Và nó sẽ dừng lại với ý nghĩ đơn thuần là các bài trí trong ngôi nhà của một vị lãnh đạo Đảng đã về hưu nếu như những chiếc ghế đó không được gắn thêm cái mác kiểu như "Khao khát quyền lực của nguyên Tổng bí thư" và câu chuyện lại được nhiều người liên hệ đến một bức ảnh tại ngôi nhà của nguyên tổng bí thư Lê Khả Phiêu (người tiền nhiệm của nguyên Tổng bí thư Nông Đức Mạnh): Bức ảnh chụp chân dung của Nguyên Tổng bí thư được trao vị trí trang trọng trong căn phòng riêng. Xin được đăng tải hai bức hình để những ai quan tâm tiện theo dõi: 
Đến đây, xin được nói rõ một số điểm để những ai quan tâm cùng soi xét. 

1. Hai bức ảnh của hai vị nguyên Tổng bí thư. Họ đã từng ở cương vị cao nhất của Đảng Cộng sản và dễ thường thấy được là họ đã từng nắm giữ trong suốt những năm tháng công tác. Tuy nhiên, nếu có một cái nhìn theo dòng thời gian thì thấy rõ hai bức ảnh được xuất hiện trong thời gian cả hai vị này đã về hưu, không còn đương chức. Nó xuất hiện từ những hình ảnh báo chí đăng tải công khai sau những chuyến viếng thăm của các ban ngành Trung ương đến 02 nguyên Tổng bí thư. Nói như thế để thấy rằng, gán ghép cho hai con người đã về hưu "Khát vọng quyền lực" thì e rằng, nó gượng gạo và không có một tí hạt nhân hợp lý nào; bởi, trên thực tế sẽ không có một ai nuôi dưỡng và phô diễn cái khát vọng của mình khi tuổi tác, khả năng không cho phép họ hiện thực bất cứ một điều gì. Hoặc nếu có một sự nuối tiếc mà duy trì khát vọng thì tôi nghĩ rằng, nó vô hại hoàn toàn với xã hội đương đại và có chăng nên suy nghĩ đơn thuần là ý tưởng của riêng một cá nhân; và đương nhiên cũng không nên biến nó trở thành một cái gì đó để lên án, để đả phá những giá trị luôn bền vững theo một khía cạnh độc lập nhất định. 

2. Sẽ không quá khó để hiểu tại sao những bức ảnh kiểu như trên lại được lan truyền với một tốc độ chóng mặt. Từ bài viết trên báo Tuổi trẻ gần như ngay lập tức nó được chuyền tay nhau trên các trang cá nhân và điều đặc biệt là nó được nhìn nhận dưới một khía cạnh tiêu cực như nhau. Và dường như người ta quên rằng, con người là trung tâm câu chuyện kia đã về hưu, không còn gánh vác những sứ mệnh to lớn của xã hội nữa? Người ta quan tâm nhiều hơn đến cương vị từng là người đứng đầu của họ để từ đó mặc sức suy lý, mặc sức thả trí tưởng tượng của mình bay vào địa hạt của những câu chuyện vốn chỉ tồn tại trong thế giới của huyễn hoặc, khó hiểu. Xin hãy đưa về với những gì mà họ đang có: Đã về hưu và không còn tham gia vào bất cứ một cương vị nào; hay nói cách khác, hiện tại họ là những người bình thường và đương nhiên, cách bài trí trong gia đình thế nào, ý tưởng ra sao thuộc quyền riêng tư và sức sáng tạo của họ. Không ai có quyền quy định về hưu thì họ sẽ phải tù túng trong những điều mà trước đây do nhiều lí do họ đã chịu phải bó buộc. 

Vả lại, chính quan niệm quá xưa cũ và có phần thủ cựu đã biến những điều kỳ quặc, khó hiểu ấy có cơ hội được lan truyền rộng rãi hơn, bởi đã từ lâu những nét quý phái và riêng biệt từ tượng rồng - phượng hay sản phẩm từ phù điêu vốn đã được dân dã hoá; bất cứ ai cũng có thể bài trí theo ý thích của bản thân. Và như thế, nó vốn không còn đại diện duy nhất cho hệ giá trị "Quyền lực", "quyền quý" như xưa kia. Vậy nên đừng xem một cá nhân nào đó, kể cả họ đã từng đương quyền, đương chức có một nét đặc biệt nào đó thì vội gắn cho họ những điều ác ý, những căn nguyên xa lạ. 

Nếu thực sự nguyên Tổng bí thư Nông Đức Mạnh có "Khát vọng quyền lực" như lan truyền thì nên chăng chiếc ghế chạm trổ rồng - phượng kia nên chỉ có một chiếc, nhưng đằng này nó có đến hai chiếc? Phải chăng, nếu theo cái logic được nói đến thì nên chăng đỉnh cao của khát vọng quyền lực luôn có 02 vị trí! 
no image

BỘ TRƯỞNG BỘ TÀI CHÍNH VÀ NHỮNG TÂM TƯ GAN RUỘT ÍT NGƯỜI BIẾT ĐẾN


Bộ trưởng Bộ Tài chính Đinh Tiến Dũng tâm niệm có như nào nói thế, nói cho đúng làm cho thật

Công việc nhiều đến mức, có những ngày trở về nhà sau 20h giờ tối bên cạnh chiếc cặp làm việc của Bộ trưởng Bộ Tài chính Đinh Tiến Dũng là túi tài liệu nặng tới… 30kg cần nghiên cứu thêm.

Được biết tới là người khá kín tiếng, kiệm lời nhưng trong cuộc gặp với báo giới nhân ngày đầu năm mới 2015 vị tư lệnh ngành tài chính lại khá mở lòng với những tâm sự “lần đầu mới kể”.

“Nói cho đúng, làm cho thật”

Cũng giống như người tiền nhiệm, Bộ trưởng Đinh Tiến Dũng cũng là “dân” tài chính. Trước khi ngồi vào “ghế nóng” của Bộ Tài chính, ông từng kinh qua nhiều chức vụ: Chủ tịch tỉnh, rồi bí thư tỉnh Điện Biên, Tổng Kiểm toán Nhà nước…

Có lẽ xuất thân từ “người trong ngành” nên Bộ trưởng Dũng thấu hiểu những khó khăn, vất vả và cả những điểm hạn chế của ngành.

Điều hành một trong những lĩnh vực nhạy cảm của đất nước, được ví như “người chủ giữ túi tiền quốc gia”, quan điểm điều hành của ông vì thế cũng khá đổi mới. Đổi mới, công khai luôn là những cụm từ ông quán triệt tới từng cán bộ trong ngành.

“Tính tôi không thích nói nhiều, có như nào nói thế, nói cho đúng làm cho thật.

Ngay cả chuyện nhiều người vẫn thắc mắc chuyện “xào xáo” con số thu ngân sách Nhà nước (NSNN), nhưng với tư cách người đứng đầu ngành tôi khẳng định không có chuyện “tô hồng” con số ở đây”- Bộ trưởng Dũng mở đầu cuộc trò chuyện với báo chí.

Có lẽ xuất thân từ dân kế toán nên tính cách bộc trực, không thích nói nhiều đã “ngấm” vào cả cung cách điều hành của Bộ trưởng Dũng.

Không phải vị bộ trưởng nào cũng sẵn sàng “vạch” những yếu kém của ngành mình khi thẳng thắn phê bình cán bộ cấp dưới ngay tại một hội nghị công khai.

“Cán bộ thuế toàn ăn vặt! Đau đầu quá!”, là lời nhận xét thẳng thắn mà xót xa của ông khi tới dự và chủ trì hội nghị của ngành thuế hồi tháng 7/2014.

Một loạt những chiêu trò “ăn vặt” của cán bộ ngành thuế được người đứng đầu ngành tài chính trực tiếp mổ xẻ, như lề lối, tác phong làm việc, thái độ sách nhiễu của cán bộ thuế đối với người nộp thuế….

“Tôi vẫn nhắc nhở anh em, đừng điều hành tài chính theo kiểu 1+1=2. Chính sách tài chính phải là chính sách mở, phải làm sao tối ưu nguồn lực và phải là nguồn lực mở. Có như nào nói thế, nói cho đúng làm cho thật” – ông tiếp lời.

Sau những chộn rộn ban đầu, cùng với động thái điều hành quyết liệt của người đứng đầu, các lĩnh vực từ thủ tục hành chính, thuế, hải quan… đã thiết lập một trật tự mới.

Mỗi lần nhắc tới chuyện cải cách thủ tục hành chính, ông vẫn coi đây là một thành tích đáng được ghi nhận của ngành khi cơ quan này ban hành 1 Thông tư thay thế 19 Thông tư về cắt giảm thủ tục hành chính trong lĩnh vực thuế.

“Cái gì thuộc thẩm quyền của Bộ Tài chính thì làm trước, tất nhiên là làm đúng luật, nhưng với tinh thần khẩn trương, đổi mới và cải cách”- ông khảng khái.

Với tinh thần “nói cho đúng, làm cho thật”, năm 2014 có lẽ là năm bận rộn nhất của vị tư lệnh ngành tài chính.

Có lẽ chưa một vị bộ trưởng nào trước Bộ trưởng Dũng lại nhận nhiều sự chỉ trích và nghi hoặc về con số nợ công của quốc gia như ông.

Tuy không phải đăng đàn trả lời chất vấn trước nghị trường tại kỳ họp thứ 8 Quốc hội khóa XIII, nhưng hàng loạt báo cáo số liệu chi tiết, đầy đủ về nợ công lần được đầu tiên được công khai, minh bạch sau nhiều năm để xóa tan những lo lắng của các vị ĐBQH cũng như người dân.

Theo số liệu công khai của ngành tài chính, nợ công tới cuối năm 2014 là 60,3% GDP, nợ Chính phủ là 46,9% GDP, nợ nước ngoài của quốc gia là 39,9% GDP, đảm bảo các chỉ tiêu nợ trong giới hạn cho phép.

Như vậy, nợ công vẫn dưới “chuẩn” nghị quyết của Quốc hội là 65%, không tác động lớn đến kinh tế vĩ mô. Chọn cách công khai con số nợ công và thái độ không né tránh trước nghị trường của Bộ trưởng Dũng được các ĐBQH đánh giá là … khôn ngoan.

“Có thể nhìn vào con số nợ công người dân chưa cảm thấy yên tâm, chưa thấy “êm”, nhưng dù sao việc công khai và sự thẳng thắn của vị trưởng ngành tài chính về nợ công cũng phần nào cho thấy sự không né tránh trước vấn đề lớn của quốc gia.

Tinh thần ấy tôi cho là đáng hoan nghênh”- một ĐBQH chia sẻ với Infonet bên hành lang Quốc hội hồi tháng 11/2014.

Kế toán trưởng từng bộ hay kế toán trưởng quốc gia?

Dù có những việc làm trong năm qua khiến bộ trưởng Dũng cảm thấy hài lòng, nhưng còn những điều vẫn làm ông trăn trở.

“Lâu nay các bộ vẫn với thói quen, tư tưởng cũ, biến ông Bộ trưởng Tài chính thành ông kế toán trưởng của bộ, ngành mình” – ông chia sẻ.

Đến mức ngân sách đã phân bổ về địa phương rồi, nhưng nếu địa phương nào cần điều chỉnh vài chục triệu thôi cũng phải trình lên Bộ trưởng Tài chính, rồi Thủ tướng ký.

“Đã phân cấp rồi, giao trách nhiệm cho ai thì người đó phải chịu trách nhiệm quản lý và sử dụng đồng tiền cho có hiệu quả, chứ với kiểu bây giờ Bộ trưởng Tài chính đang là kế toán trưởng của tất cả các bộ, ngành khác.

Trong khi thực chất Bộ trưởng Tài chính phải là kế toán trưởng quốc gia. Tiếc rằng chính sách của chúng ta vẫn đang là như vậy, chưa thể cải thiện được”- ông giãi bày và hy vọng khi Luật Ngân sách được sửa đổi sẽ làm rõ trách nhiệm quản lý, giải trình tại mỗi cấp.

“Nhận diện” những khó khăn đặt ra với ngành tài chính, Bộ trưởng Tài chính Đinh Tiến Dũng cho rằng, ngoài áp lực sản xuất kinh doanh phục hồi chậm, thì mối lo giảm thu lớn do giá dầu giảm mạnh sẽ tác động đến việc thực thi các chính sách kinh tế vĩ mô, cân đối tài thu, chi NSNN năm 2015.

Trước những diễn biến, thách thức mới, tư lệnh ngành tài chính thẳng thắn, chính sách tài khóa chặt chẽ vẫn là mục tiêu mà cơ quan quản lý theo đuổi trong năm tới.

Ngoài ra, Bộ Tài chính cũng sẽ triệt để tiết kiệm, phấn đấu hoàn thành vượt nhiệm vụ thu NSNN năm 2015, với tổng số thu cân đối NSNN là 911,1 nghìn tỷ đồng; tổng số chi cân đối NSNN là 1.147,1 tỷ đồng. Mức bội chi NSNN là 226 nghìn tỷ đồng, tương đương 5% GDP.
Theo Soha.vn
15/02/2015
no image

KHI MỌI SỰ SO SÁNH ĐỀU KHẬP KHIỄNG

Tôi không biết Võ Văn Tạo là ai, càng không biết động lực nào đã thôi thúc ông viết "Vinh Ba Sàm – Đankô – Prométhée" nhưng tôi cảm giác đó chỉ là một câu chuyện bông đùa hơn là một sự ví von thực sự. 
Tác giả Võ Văn Tạo qua nhận diện của chủ Blog Kim Dung/ Kỳ Duyên
Từ tiêu đề bài viết không quá khó để hiểu phần nào ý tứ dụng công của tác giả này trong mối liên tưởng đến Ba Sàm - Nguyễn Hữu Vinh, người mà cách đây không lâu đã bị bắt, khởi tố và hiện đang trong quá trình điều tra trước khi có một bản án chính thức. Bất cứ ai trong chúng ta khi được ngồi trên ghế nhà trường, có tình yêu đối với Văn học nước ngoài chắc sẽ không quá lạ lẫm với những hình tượng như “Trái tim Đankô” trong kiệt tác “Bà lão Idécghin” của đại văn hào Nga Mác-xim Gorki hay chuyện về "thần Prométhée tốt bụng, lại có trí thông minh siêu việt, bị Zeus ganh ghét, đày xuống trái đất" trong huyền thoại của Hi Lạp. Và có lẽ tác giả Võ Văn Tạo đã nói tương đối đầy đủ về hai hình tượng tiêu biểu cho sự đày ải và khó khăn mà hai nhân vật này đã phải vượt qua trong hai kiệt tác văn học. Xin được trích nguyên văn để những ai quan tâm cùng theo dõi: 

"1. “Trái tim Đankô” là một phần trong kiệt tác “Bà lão Idécghin” của đại văn hào Nga Mác-xim Gorki.
Chuyện kể rằng, trong lúc dân làng lâm tình huống tưởng chừng vô vọng, do mất hướng đi trong đầm lầy giữa đêm đen, đột nhiên chàng Đankô dũng cảm vô song tự xé toang ngực, móc ra trái tim, giương lên cao. Điều kỳ diệu xảy ra, trái tim người anh hùng cứu tinh bỗng rừng rực cháy, thành ngọn đuốc sáng soi đường, giúp dân làng vượt qua đầm lầy tăm tối, đến được miền đất hứa.

2. Trong huyền thoại Hy Lạp cũng có chuyện tương tự.
Thuở vũ trụ mù mịt hỗn độn, trong thế giới chư thần do Zeus là chúa tể, thói đố kị, ganh ghét, thù hận, hằn học, đạo đức giả, xấu xa, ti tiện, ngu độn… thống trị. Riêng thần Prométhée tốt bụng, lại có trí thông minh siêu việt, bị Zeus ganh ghét, đày xuống trái đất.

Thương loài người dưới trái đất sống trong cảnh hoang vu tối tăm lạnh lẽo, luôn bị muông thú săn rình rập, săn đuổi, hãm hại, Prométhée liều thân quay về trời để đánh cắp lửa của Zeus, đem xuống cho loài người. Nhờ đó, loài người thoát cuộc sống tối tăm lạnh lẽo, chế ngự được muông thú.

Biết loài người một khi có lửa, sẽ tăng sức mạnh bội phần, biết đâu lại trở thành đối thủ lợi hại của thế giới chư thần? Zeus tức tối sai Vulcain cùng thần thợ rèn Hephatus bắt Prométhée, đem đóng đinh trên đỉnh núi Caucase, cho ngày ngày nắng lửa thiêu đốt, đêm đêm kên kên moi gan móc ruột". 


Tuy nhiên, cái băn khoăn lớn nhất ở trong tôi là tại sao trong vô vàn hình tượng đời thường gần gũi hoặc na ná với Đankô – Prométhée", Võ Văn Tạo lại nhìn thấy điểm chung với Nguyễn Hữu Vinh (Ba Sàm) mà không phải là một chân dung đúng nghĩa hơn. Liệu có một sự nhầm lẫn nào ở đây không khi một kẻ đang ở trong tù tội vì những hành vi do mình gây nên lại được so sánh với những hình tượng đẫm chất nhân văn của văn học cổ? 

Liệu một con người tự tách biệt mình ra khỏi thế giới (ở Việt Nam không có nhiều người như Nguyễn Hữu Vinh) có xứng đáng đại diện cho một hệ giá trị, một lớp kho tàng để rồi hậu thế cần phải soi vào và thay đổi? Hay nói cách khác, dù nhìn trên phương diện giá trị và khả năng đại diện Nguyễn Hữu Vinh có chăng chỉ có thể là một phần tử nổi loạn, một kẻ luôn muốn biến mình thành "duy nhất", là "khác biệt" mà không mảy may nghĩ đến sự hoà nhập! 

Cuối cùng xin nói về sự băn khoăn của tác giả Võ Văn Tạo ở cuối đoạn viết: "3. Đó là hai câu chuyện nghe từ thơ ấu, không hiểu sao mấy hôm nay lại hiện về ám ảnh tâm trí tôi, kể từ 2 giờ sáng 6-5 khi nhiều báo lề dân và hãng thông tấn lớn quốc tế đưa tin Nguyễn Hữu Vinh (Anh Ba Sàm) bị bắt.

Hai huyền thoại đều kết thúc không có hậu, xảy ra từ thuở hồng hoang. Nhưng chẳng lẽ lại là chuyện ở xứ Việt Nam ta, ở năm thứ 14 của Thế kỷ XXI này?". 

=> Văn học và thế giới trần tục có một mối quan hệ đặc biệt. Chính văn học đã biến đời sống trần tục trở thành bất tử, nhưng chỉ xin lưu ý giữa hai chủ thể này chưa bao giờ là một, là thống nhất. Nó vẫn luôn có một sự khác biệt mà tác nhân của nó không ai khác chính là con người. Khả năng hiểu biết, cách cảm nhận và các giá trị văn hoá của từng người đã biến thành phong cách, cá tính sáng tác trong văn học, hai hình tượng Đankô – Prométhée có cái kết không có hậu chỉ có thể phụ thuộc vào chính tư duy, hướng sáng tạo của chủ thể sáng tác.... Đương nhiên, đây chính là nút mở trong việc so sánh Nguyễn Hữu Vinh với hai nhân vật này: Vinh đang hiện ra giữa đời thực với những mối quan hệ của anh ta. Nó khách quan và trong một tầng mức nhất định nó chỉ phụ thuộc vào Vinh. Và có thể nói: Mọi sự so sánh vốn dĩ đã khập khiễng, việc so sánh, cố tìm ra điểm chung giữa một con người thực với hình tượng văn học vốn dĩ là việc làm thừa mứa của đảm rỗi công! 
Xin hãy tỉnh ngộ đi Võ Văn Tạo.