Người Việt Nam | Chính Luận | Phản biện | Thời Sự | Biển - Đảo | Trung Quốc

BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT

Rss

23/04/2015
"DÂN LÀM BÁO" - "QUAN LÀM BÁO": MÂU THUẪN MỘT MẤT MỘT CÒN!

"DÂN LÀM BÁO" - "QUAN LÀM BÁO": MÂU THUẪN MỘT MẤT MỘT CÒN!

Lữ Khách
Được biết đến với tư cách là hai trang thông tin có chiều hướng bôi lem, chủ yếu phản ánh mặt trái của xã hội và cố đi quy kết những mặt trái đó cho chính những người đại diện cho chế độ cầm quyền hiện thời. "Dân làm báo", "Quan làm báo" đã đánh trúng cái thị hiếu chính trị "vỉa hè" của một bộ phận người dân và với việc những cá nhân quản trị, viết bài chủ yếu sinh sống tại nước ngoài như Mỹ, nhiều quốc gia Châu Âu khác đã trở thành một cái gai thực sự trong mắt nhà cầm quyền hiện tại ở Việt Nam. Và những tưởng rằng, với những yếu tố "bất khả xâm phạm" ấy thì "Dân làm báo", "Quan làm báo" sẽ có khả năng tạo nên một sự khác biệt lớn lao trong định hướng lòng tin, dư luận. Vậy nhưng, đúng như những gì đã được nói về hai trang mạng này, cái vẻ bề ngoài có vẻ thống nhất ấy nhưng chính từ bên trong chúng lại đang gặp không ít những sự mâu thuẫn kiểu một sống một còn"! 

Trong hai bài viết gần đây nhất trên hai trang đã cho thấy những điều đã nói ở trên. 


Trên trang "Dân Làm báo", Vũ Đông Hà đã có bài viết: "Sự xâm nhập của đảng vào lề Dân" mà nội dung của nó ngoài những giọng điệu quen thuộc thì cây viết chính của Dân làm báo đã "xổ toẹt" không ít điều không hay về "Quan làm báo", trong đó có đoạn: "Để hạ thủ nhau trong cuộc đấu đá nội bộ với mục tiêu tranh giành quyền lực, các cán bộ quan chức đảng và bộ hạ của phe nhóm không thể sử dụng hệ thống truyền thông chính thống của đảng. Họ phải sử dụng phương thức thông tin rò rĩ qua các trang mạng lề Dân, thế giới của những blogger độc lập đứng ngoài sự kiểm soát của đảng. Khi "công cuộc" đấu đá lên đến cao điểm, nhu cầu tố cáo, sát phạt nhau trở thành cấp bách, không thể phụ thuộc vào các trang blog khác, họ chuyển hướng và tự biến mình thành một "truyền thông blog". Đó là sự ra đời của trang Quan Làm Báo". Điều này đã được Hương Giang (Dân làm báo) trong bài viết có tính chất phản biện lại bài viết của Vũ Đông Hà ("Dân làm báo ném đá quan làm báo") nói thẳng ra là Dân làm báo "đã tố cáo Blog Quan Làm Báo là trang mạng "lá cải"của CS, chuyên đăng bài nội bộ CS đấu đá nhau". 


Để chứng minh Quan làm báo là trang mạng lá cải của CS, Vũ Đông Hà đã đưa ra không ít những bằng chứng mà nếu xét về mặt học thuật thì rất sinh động: 



- "Trong vòng một thời gian ngắn, Quan Làm Báo trở thành một trang blog có lượng truy cập hàng đầu trong thế giới blog của người Việt. Với hình thức trang trí tạp nhạp, văn phong lủng củng, sai phạm lỗi chính tả ở mức độ không chấp nhận được,Quan Làm Báo thu hút sự chú ý của quần chúng và ngay cả các đảng viên đang từ thiếu đến đói thông tin và tò mò về những thâm cung bí sử của bầy sâu mà ông Trương Tấn Sang đã đề cập, cảnh báo". 

Và từ một góc nhìn tổng quát hơn, Vũ Đông Hà đã chỉ ra: "Tóm lại, Quan Làm Báo là tấm gương phản chiếu của một góc cạnh của đất nước và con người Việt Nam trong giai đoạn hiện nay: lãnh đạo đảng đã quăng tình đồng chí vào sọt rác và sẵn sàng bôi tro trát trấu vào nhau; quần chúng thiếu thốn thông tin và sẵn sàng dẹp bỏ những nguyên lý về đạo đức truyền thông cũng như tính tôn trọng sự thật để nắm bắt được những mẫu vụn bánh mì thông tin". 


Phản biện và hòng bẻ gãy những luận điệu do Vũ Đông Hà đưa ra, Hương Giang (Quan làm báo) viết: "Quan Làm Báo được nổi tiếng qua loạt bài tố cáo sự tham ô của gia đình Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Thanh Phượng đã làm cho Nguyễn Tấn Dũng và Đảng CS đau đầu ăn ngủ không yên. Bản thông báo của Văn Phòng Chính Phủ Việt Nam hôm 12 tháng 9, do Phó Chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ Nguyễn Quang Thắng ký, nêu đích danh ba trang mạng Quan Làm Báo và một số trang mạng khác.

Thông báo này nói rằng, các trang mạng này “đã đăng tải thông tin vu khống, bịa đặt, xuyên tạc, không đúng sự thật nhằm bôi đen bộ máy lãnh đạo của đất nước, kích động chống Ðảng và Nhà nước, gây hoài nghi và tạo nên những dư luận xấu trong xã hội.”

Bản thông báo còn cho rằng, Quan Làm Báo “.. là thủ đoạn thâm độc của các thế lực thù địch.” tin tức được phổ biến rộng rãi qua 700 tờ báo đảng và cơ quan truyền thông nhà nước.

Tác giả Vũ Đông Hà được nhiều người biết ông chính là Huỳnh Ngọc Phước (Phillip Huynh), cả hai vợ chồng ông Phước điều là đảng viên Việt Tân hiện đang cư ngụ tại Texas. Trước đây không lâu tác giả Vũ Đông Hà được biết đến qua trang blog freelecongdinh , sau đó trang web nầy trở thành blog danlambao.

Không ai phủ nhận tinh thần dấn thân và tranh đấu cho dân chủ của ông Huỳnh Ngọc Phước. Trong thời gian qua trang Dân Làm Báo của ông đã có nhiều bài viết tranh đấu cho Dân oan, tranh đấu cho tệ nạn xã hội, chống tham nhũng cũng như tố cáo tội ác của đảng CSVN. Trong khi đó trang Blog Quan Làm báo cũng làm giống vậy, đã có những bài viết tố cáo sự lũng đoạn của Nguyễn Tấn Dũng và nhóm lợi ích đang phá hoại nền kinh tế và hút máu nhân dân Việt Nam.

Tuy loạt bài viết của hai trang mạng Dân & Quan có hình thức khác nhau nhưng nói chung là cùng một mục đích tố cáo đảng CSVN và cả hai trang Blogs đã được hằng triệu đọc giả truy cập. 

Bài viết của ông Vũ Đông Hà vô tình tiếp tay cho Nguyễn tấn Dũng và đám công an mạng đánh phá trang Quan Làm báo ...

Những bài viết chống Nguyễn Tấn Dũng của Quan Làm Báo mà ông cho là "lá cải" thì thử hỏi ông đang đứng vị trí nào trong cuộc chiến giữa Nhân Dân VN đối đầu với Đảng CS ?. 

Có lẽ tác giả Vũ Đông Hà và một số người đã tin vào lời của bọn Hackers Công An CSVN sau khi bọn nầy hack được vào email của Quan Làm Báo rồi làm một đoạn video Youtube cho rằng bên trong email của Quan Làm Báo chính là hồ sơ của gia đình Bà Nghị viên CS Đặng Thị Hoàng Yến và Quan Lam Báo là của bà Yến ! 
.................................................................
Một điều rất dễ nhận thấy hai bên (Dân - Quan) đang lời qua tiếng lại xung quanh chuyện ai đã đứng sau phía bên kia. Điểm chung được nhìn thấy là cả hai đang nhắc đến vai trò của ĐCS như một thực thể có thể tham gia vào bất cứ vấn đề gì mà họ muốn và sự nghi kỵ cũng được bắt nguồn từ đó. Như thế, vấn đề đặt ra ở đây là Đảng Cộng sản đang là nguyên nhân làm biến dạng suy nghĩ của họ (Quan - Dân); với một cái nhìn thiên về cảm quan, hai phía đã nhìn thấy "bóng dáng" của một thế lực đủ sức tác động, chi phối hoạt động của cả hai. Nó lớn đến nỗi mà để vạch trần nhau, Dân và Quan đã không thèm đếm xỉa những điều tối kỵ mà nếu nói ra thì có thể gây khó cho họ trong quá trình hoạt động sau này. 

Hãy nghe Hương Giang (Dân làm báo) vạch trần phương thức tuyên truyền của Quan làm báo: "Nếu ai tinh tế hơn thì sẽ nhìn thấy phía sau Quan Làm Báo là những thanh niên thế hệ thứ 3 của người Việt tị nạn tại Mỹ. Tuy họ viết tiếng Việt rất ngây ngô nhưng sự hiểu biết về tâm lý chiến đạt đến mức sử dụng được "Reverse psychology strategy" (Tuyên truyền xám) trong khi đó trang Blog Dân Làm Báo của Vũ Đông Hà chỉ chuyên về "Straight Forward strategy"(Tuyên Truyền Trắng). Cả hai hướng đi điều có sự lợi hại của nó, tuy nhiên Đảng CSVN không sợ lắm chiến thuật "Straight Forward strategy" mà họ lại sợ nhất là "Reverse psychology strategy" xưa nay người Việt Nam gọi là "Tuyên truyền xám" .

Ngành tuyên truyền xám "Reverse psychology strategy" đã được chính phủ VNCH sử dụng trong các chương trình Chiêu Hồi rất phổ biến. Có cả "Đài Gươm Thiên Ái Quốc" được phát thanh ra miền Bắc đã làm cho CSVN lúc bấy giờ rất ghét cay đắng chương trình nầy. "Đừng sợ những gì Cộng Sản làm, hãy làm những gì Cộng Sản sợ "

Nếu ông Vũ Đông Hà biết được Quan Làm Báo cũng là phe nhà thì có lẽ ông không viết bài "Sự xâm nhập của đảng vào lề Dân" để đánh phá blog Quan Làm Báo đang được đám Công An Mạng hè nhau nhảy vào đánh hôi". 

Xin được nhận những lời bình từ chuyện này!
22/04/2015
no image

CỨ HỄ BỊ BẮT LÀ BLOGGER

Lữ Khách
Do một thói quen đã hình thành từ rất lâu: Cứ hễ muốn viết về một điều gì đó thì gần như mặc định điều phải làm đầu tiên là đặt tên cho bài viết đó và gần như suốt quá trình sau đó chỉ là hành trình đi làm rõ cái tên đã được định hình từ đầu đó. Và bài viết này là một điều tương tự. 
"Cứ hế bắt là Blogger", tôi tin rằng, không phải ai cũng hiểu được cái tiêu đề này bởi hình như do hơi ít chữ nên ngữ nghĩa của nó cũng vì thế có đôi chút lẩn khuất. Xin được thú thực rằng, nó được hình thành khi người viết đọc bài viết có tên "Blogger Dũng Phi Hổ bị bắt khẩn cấp vì "Gây rối trật tự công cộng" được đăng trên Saigon Broadcasting Television Network (SBTN) và câu chuyện cũng được bắt đầu từ đây. 

Có một thực tế dễ thấy tại Việt Nam là một số cá nhân chơi Blog đã dính vào vòng lao lí ngày càng nhiều. Có thể điểm tên như Nguyễn Văn Hải (Điếu Cày), Trương Duy Nhất, Tạ Phong Tần và gần đây nhất là trường hợp của Nguyễn Hữu Vinh (Ba Sàm)...Họ bị bắt và tất nhiên đã có vô số các câu chuyện bên lề được đề cập đến, ví dụ như chuyện Nhà nước Việt Nam bóp nghẹt nhân quyền, quyền được thể hiện chính kiến của công dân hay trên một khía cạnh khác, việc này được liên hệ trong mối tương quan quan hệ giữa Việt Nam và một số quốc gia Phương Tây khác... Tuy nhiên, đây có lẽ là lần đầu tiên xuất hiện thêm một câu chuyện gây cười khác xung quanh danh xưng Blogger. 

Về thân phận của Dũng thì chắc cũng đã hé lộ ít nhiều (mang tính công khai) xung quanh bản thông báo về việc bắt khẩn cấp với tội danh "Gây rối trật tự công cộng" của Cơ quan Cảnh sát điều tra, Công an Quận Hoàn Kiếm (Hà Nội), xem thêm: Tại đây. Dũng cũng được biết đến với thành tích đáng nể trong thời gian học Trung học Phổ thông tại huyện Yên Thành, Nghệ An: Giải nhất tháng trong cuộc thi olympia vào năm 2003 (lúc đang học lớp 11 trường cấp 3 Bắc Yên Thành); kết thúc học Phổ thông Dũng đã đỗ vào khoa Công nghệ thông tin, trường Đại học Bách Khoa Hà Nội với số điểm tương đối cao. Vậy nhưng, quá trình học tập, rèn luyện của con người này là biểu hiện sinh động cho những tiêu cực, cố tật của một bộ phận sinh viên Bách Khoa ở thời điểm đó và cả hiện nay; kết quả là Dũng nợ môn, tham gia các hoạt động mà theo nội quy của trường là cấm.... và cuối cùng Dũng đã bị đuổi học chỉ sau 02 năm ngồi trên ghế nhà trường Bách Khoa. Và cũng từ đó đến nay, gã trai này rơi vào con đường thất nghiệp, rong chơi quên ngày tháng và điều quan trọng nhất là gã không chơi Blog như Saigon Broadcasting Television Network (SBTN) đã đăng nói trên. 

Và như thế, nguyên do nào khiến Nhà đài này cho Nguyễn Viết Dũng một danh xưng mới? Phải chăng, với danh xưng mới thì uy lực cũng như giá trị của Dũng mới tăng? Người viết chỉ xin nói thêm với SBTN rằng, nếu chứng minh được gã trai này tham gia cả hoạt động Blog vào hoạt động chống đối thì ở Tòa Dũng sẽ không chỉ bị truy tố theo điều 245 mà sẽ cộng thêm Điều 258 - BLHS!
21/04/2015
no image

KHI HÒA HỢP DÂN TỘC CÒN LẮM CHƯỚNG NGẠI

Lữ Khách
Viết trên FB của mình, Bổn Đình Nguyễn có viết: 

"Cần nhìn nhận sòng phẳng!?


Tôi từng rất quí Nguyễn Quang Thạch với chương trình "sách hóa nông thôn" và hiện nay là cuộc đi bộ từ Hà Nội vô Nam của anh ấy. Nhưng tôi từng gờn gợn khi đọc một số status Thạch ca tụng "bác Hồ", rồi "lên án Đèn Cù", và tôi từng tự hỏi những tủ sách nông thôn ấy sẽ có những sách gì?
Nhưng đến khi đọc những dòng sau đây thì tôi thất vọng vì tầm nhìn quá hạn hẹp của anh. Nguyễn Quang Thạch viết như sau: "Cần nhìn nhận sòng phẳng

Miền Nam, Thái Lan, Philipino là căn cứ hỗ trợ Mỹ ném bom Miền Bắc, vậy VNCH cũng góp phần tiêu diệt người Việt ở Miền Bắc. Đất nước điêu tàn là do 2 bên thịt nhau.
Bây giờ đổ lỗi cho nhau mãi cũng chẳng giải quyết được gì, tốt nhất là 2 bên thấy mình có lỗi với hình chữ S này, rồi giảm bớt thù hận để xây dựng đất nước thì tốt hơn nhiều.".

Tôi từng nghĩ Thạch làm "sách hóa" cho thiên hạ đọc, lẽ ra Thạch phải đọc nhiều sách, và nhận chân ra cuộc chiến trước đây là gì. Nhận chân ra 40 năm qua lỗi thuộc về ai? Thạch phải hiểu rằng nó không phải lỗi của người dân 2 miền. Và 40 năm qua người CS đâu có đổ lỗi. Họ vẫn ngự trên cao đầy ngạo mạn để tự hào cuộc "giải phóng" của họ đó thôi! Và lời khuyên của Thạch cũng hơi ngạo mạn!

Chỉ 01 status, tất cả niềm tin về việc "sách hóa" của anh trong tôi không còn nữa, nhất là khi viết status tôi dẫn trên, Nguyễn Quang Thạch đang bước những bước chân tại miền Nam vào tháng tư! (Hình mượn bên trang nhà anh Nguyễn Tấn Thành)". 

Về việc này, người viết xin được nói với Bổn Đình Nguyễn đôi điều sau: 

Thực tình tôi hoàn toàn không biết người được đề cập trong câu chuyện của Bổn Đình Nguyễn là ai, cũng không chưa từng nghe đến chương trình "sách hóa nông thôn" và "cuộc đi bộ từ Hà Nội vô Nam". Nhưng, điều để lại đầu tiên trong tôi khi đọc STT của Nguyễn Quang Thạch là một cái nhìn rất đỗi khách quan. Chúng ta đã đi gần nửa thế kỷ được sống trong hòa bình, tự do vậy nhưng trong suốt quãng thời gian đó có một số chuyện cơ hồ vẫn đóng đinh theo chiều dài lịch sử. Những người từng bên kia chiến tuyến không ngừng đổ lỗi cho nhau; trong khi những người Việt lưu vong tại các nước Mỹ, Canada và một số quốc gia tại Châu Âu vẫn không ngừng cho rằng, cuộc chiến mà đỉnh cao là đại thắng mùa xuân năm 1975 là một cuộc thanh trừng, nội chiến đẫm máu... vân vân và vân vân. Và tất nhiên, đối với cách hiểu, cách nghĩ kiểu đó thì phía thắng cuộc - Nhà nước Việt Nam hiện tại không cần có một cuộc đối đáp nào bởi lịch sử vốn tự nó đã trả lời trọn vẹn những băn khoăn của chính họ. Có chăng chính họ đang cố hiểu vấn đề theo chính tâm thế của mình! 

Và tôi, trong bài viết này cũng không muốn đi làm rõ những thứ mà chúng ta vẫn hay liệt vào dạng "luận điệu", chỉ xin lấy ý tứ của Nguyễn Quang Thạch trong STT để nói thêm rằng: Hình như chưa ai đủ dũng cảm để soi xét những tổn thất bằng máu, bằng mạng sống của người dân Miền Bắc trong những năm tháng leo thang chiến tranh phá hoại của đế quốc Mỹ và tay sai? Máu của một nửa Miền Bắc đã đổ xuống và đó là một sự thật, và với nỗi đau như thế thì không thể so sánh rằng, thương vong ở Miền Nam lớn hơn miền Bắc. Tuy nhiên, cái mà những người miền Nam lưu vong kia quan tâm là tổn thất của họ mà quên đi ở một nửa đất nước vào thời điểm trước năm 1975 máu cũng đã đổ. Như thế, phải chăng đã có một sự khác nhau cơ bản trong cách nhìn nhận về nỗi đau, về mất mát do chiến tranh để lại. 

Tôi cũng hiểu rằng, nhắc về một sự kiện mà nhiều người đã vô tình hay hữu ý không còn nhắc đến, Nguyễn Quang Thạch không muốn khơi gợi một cái gì đó. Anh ta đang muốn nhắc với những con người mà 40 năm vẫn giữ nguyên hận thù rằng, máu đã rơi ấy không chỉ có ở miền Nam và câu chuyện chúng ta đang bàn ở đây không phải là định lượng, định tính trách nhiệm cho những nỗi đau quá vãng ấy. Hòa hợp dân tộc vẫn là một việc mà dù 40 năm cả hai bên vẫn chưa thực hiện được nhiều. Và có thể nói, dù đã đọc, nghe không ít câu chuyện giữa hai bên thắng - thua cuộc nhưng đây có lẽ là lần đầu tiên xuất hiện một cái nhìn công bằng và cũng rất đỗi khách quan như thế. Nguyễn Quang Thạch không thiên vị bất cứ ai, dù rằng, có thể với những công việc đang làm anh ta được xếp vào hàng "ăn cơm nhà nước". 

Nói ra như thế để thấy rằng, "sự trách" và biến dạng trong suy nghĩ của Bổn Đình Nguyễn là không thỏa đáng, thậm chí đó là một cái nhìn có phần định kiến của một cá thể ít tinh thần xây dựng. Tôi cũng ngờ rằng, Bổn Đình Nguyễn là một trong những con người vẫn giữ nguyên cái định kiến của mình dù chiến tranh đã qua đi 40 năm! Và có lẽ trên hành trình hòa hợp dân tộc thì những con người như Bổn là một chướng ngại thực sự! 
20/04/2015
no image

NGÀY TÀN CỦA "VIỆT NAM CỘNG HÒA" ĐANG ĐẾN!

Lữ Khách
Có lẽ không chỉ riêng tôi mà nhiều người khác sẽ không khỏi bất ngờ khi được biết thông tin "Dời địa điểm kỷ niệm vì không được treo cờ VN Cộng hoà" do Orange County Register của hãng tin AP đăng tải và được VOA tiếng Việt dẫn lại. Toàn bộ đoạn tin xin được trích dẫn: "Cộng đồng người Mỹ gốc Việt đã phải huỷ bỏ kế hoạch kỷ niệm ngày 30/4 tại một căn cứ thuỷ quân lục chiến ở Nam California, sau khi hay tin họ không thể treo cờ Việt Nam Cộng hoà tại đây.


Hãng tin AP dẫn lời bà Sophie Trần cho biết, lễ kỷ niệm dự kiến thu hút hàng nghìn người vào ngày 25/4 nay sẽ phải dời tới một địa điểm mới tại Little Saigon ở Quận Cam, nơi cộng đồng có thể treo cờ và quốc ca Việt Nam Cộng hoà.

Bà Trần nói rằng nếu thiếu vắng hai thứ trên, “sự kiện của chúng tôi sẽ hoàn toàn mất đi ý nghĩa”.

Bà nói sự kiện này “dành cho cộng đồng, và chúng tôi cần phải nghĩ về họ trước tiên”.

Theo hãng tin AP, sự chuyển đổi địa điểm này xảy ra trong bối cảnh 1.7 triệu người Mỹ gốc Việt đang chuẩn bị kỷ niệm 40 năm ngày miền Nam Việt Nam rơi vào tay phe Cộng sản.

Hàng nghìn người đã bỏ chạy khỏi tổ quốc để tới Mỹ, và nhiều người trong số đó ban đầu đã đặt chân tới một trại tị nạn dựng lên tại căn cứ thuỷ quân lục chiến gọi là Camp Pendleton ở miền nam California". 

Và cho dù cả hãng tin AP và VOA tiếng Việt đã có dụng ý khi thông tin thêm về phát ngôn của ông Jason Johnston, phát ngôn viên của căn cứ này khi cho hay: "Các quan chức tai trụ sở của lực lượng thuỷ quân lục chiến Mỹ nói rằng lá cờ của miền nam Việt Nam trước đây không thể được treo lên tại các cơ quan liên bang vì chính phủ Mỹ chỉ công nhận chính quyền Việt Nam hiện thời" thì tôi vẫn nghĩ rằng, nó không làm thay đổi nhiều diện mạo những gì đang xảy ra tại đây. 

Từ sau sự kiện 30/4/1975, theo kế hoạch hậu chiến của nước Mỹ mà chúng ta vẫn quen được tiếp cận với câu cửa miệng "dùng người Việt để chống lại chính đất nước Việt Nam", một bộ phận người Việt (đa phần họ là con em hoặc là những người đã "ơn nặng nghĩa dày" với chế độ Việt Nam Cộng hòa và có cả một bộ phận người dân bị lừa gạt dẫn đến tin theo những giá trị tốt đẹp tại nước Mỹ). Sự có mặt của người Việt tại Mỹ có thể dễ dàng nhận thấy ở sự khu biệt tại Quận Cam và một số lãnh thổ hạn chế khác tại nước Mỹ. Một điều hết sức đặc biệt là trong số những người vẫn tự khoác lên mình tấm áo chống cộng cực đoan (CCCĐ) đã không tiếc lời để ca ngợi về một mảnh đất trù phú và giàu sức sống cho hoạt động "dân chủ", giá trị "dân chủ" nảy mầm và xanh tươi. Và thậm chí là nước Mỹ cũng là điểm cập chân cuối của những nhà "dân chủ gạo cội" từ trong nước; sự hiện diện của những Cù Huy Hà Vũ, Nguyễn Văn Hải (Điếu Cày) và trước đó có nữ văn sỹ Trần Khải Thanh Thủy....Trào lưu hoạt động tích cực để không được cái này, cái kia thì cũng được sang Mỹ như lời hứa đã thôi thúc không ít cá nhân lao vào những cuộc chơi mà biết trước sẽ thất bại, dẫn thân vào con đường lao lí như những kẻ thiêu thân. Nói ra những điều này để thấy rằng, nước Mỹ hiện diện là một điểm hẹn lý tưởng mà không dễ gì có thể gặp thấy được quốc gia nào hơn thế.

Cái gì đang diễn ra tại nước Mỹ, thân phận những người Việt ra đi sau năm 1975 và cả trong thời gian gần đây như thế nào? Đó còn là những câu hỏi khiến nhiều người tại Việt Nam còn băn khoăn và dường như với cách đưa thông tin được định hướng, mang tính một chiều từ những cơ quan truyền thông như AP, VOA tiếng Việt thì còn lâu họ mới tìm được mặt trái của những gì mà họ nói. Vậy nhưng, điều được chia sẻ nói trên đã lột trần tất cả.

Không phải chỉ riêng gì nước Mỹ mà nhiều quốc gia khác trên thế giới, việc treo cờ hay trưng bày các hiện vật tượng trưng của quốc gia khác đều có những nguyên tắc cụ thể. Trường hợp không cho treo cờ tại địa điểm mà nhóm người Việt lưu vong dự định sẽ tiến hành lễ kỷ niệm sự kiện 30.4 mà theo họ đó là "ngày quốc hận" là một ví dụ. Dù có một sự ưu ái nào đi chăng nữa thì chính quyền tại Mỹ cũng không thể làm ngơ để trưng diện cờ của một quốc gia mà trên thực tế thể chế chính trị đó không còn tồn tại trên thực tế? Và bản chất người Mỹ rất thực dụng, họ sẽ sẵn sàng bỏ rơi những đứa con do chính họ sinh ra cốt chỉ để đạt được mục đích của chính mình. Mối quan hệ Việt - Mỹ đang có những biến chuyển tốt, tích cực và có thể đây là nguyên nhân khiến việc tẩy chay Việt Nam Cộng hòa đang lên cao. Đó là những dấu hiệu báo hiệu ngày tàn cho những đứa con hoang tại Mỹ.
19/04/2015
no image

ĐƠN GIẢN NGƯỜI DÂN ĐANG HÀNH ĐỘNG VÌ LỢI ÍCH

Lữ Khách
Bình luận sau khi đọc bài viết 'Nga thừa nhận Stalin ra lệnh thảm sát Katyn trên báo Tuổi trẻ, Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa (người mà cách đây mấy ngày đã bị UBND Phường Quán Trữ, Quận Kiến An, Tp Hải Phòng triệu tập làm việc để làm rõ các vi phạm lệnh quản chế sau khi hạn phạt tù của cá nhân ông này) cho hay: "Toàn thế giới đã khẳng định chủ nghĩa cộng sản là tội ác của nhân loại mà tại sao Việt cộng vẫn cứ dùng nó làm chiêu bài?
Cộng sản Việt Nam lặp lại tội ác của CS Nga vào tết Mậu Thân 1968 ở Huế và nhiều vùng tại Miền Nam các năm tiếp theo. Các bạn hãy lưu trữ chứng cứ thật cẩn thận cho cuộc thanh toán sòng phẳng trong tương lai". 


Trước khi đi vào trả lời câu hỏi của vị nhà văn quá vãng này, xin được trích dẫn một đoạn trong bài viết được đăng trên báo Tuổi trẻ và cũng có thể xem đó là linh hồn của bài viết: "Quốc hội Liên bang Nga ngày 25-11 đã bỏ phiếu thông qua nghị quyết thừa nhận vụ cảnh sát Nga sát hại 22.000 sĩ quan và công dân Ba Lan ở rừng Katyn, phía tây nước Nga, năm 1940 do nhà lãnh đạo Josef Stalin ra lệnh". 

Đoạn tin này tuy rất ngắn gọn nhưng thông tin được toát ra từ đó thì không hề ít ỏi một tí nào! Quốc hội Liên bang Nga đã nhận thức một vấn đề thuộc về lịch sử thông qua phổ thông đầu phiếu. Hỏ bỏ phiếu để lấy đa số cho một vấn đề thay vì tiến hành các cuộc Hội thảo hay thực hiện một cuộc điều tra dựa trên những tài liệu có được và những nhân chứng sống? Xin hỏi rằng, liệu như thế thì có thể chính xác được bao nhiêu phần trăm? Đó là chưa nói đến, Liên Bang Nga hiện tại là một nhà nước liên bang với sự hiện diện của Đa đảng, thành phần Quốc hội trong Quốc hội nước này cũng thể hiện rõ sự đa dạng thành phần và mỗi thành phần trong đó đại diện cho một thứ lợi ích riêng của một nhóm người. 

Tôi cũng tin rằng, với những thứ tiêu cực và hệ quả đi liền từ sự lãnh đạo của những phần tử phản đảng như Mikhail Sergeyevich Gorbachyov thì tôi tin rằng, người dân nước Nga hiện tại đã bị mặc định về mặt suy nghĩ về một chế độ. Đó là chưa kể đến một thực tế không chỉ diễn ra ở nước Nga mà nhiều nước Đông Âu từng xây dựng đất nước theo mô hình chủ nghĩa xã hội khác là các giá trị XHCN do nhiều nguyên nhân, trong đó có cả nguyên nhân tiêu cực từ xã hội đã bị đả phá, tượng đài nhiều lãnh tụ đã bị hạ xuống trong tiếng reo hò của những người dân. Và sẽ chẳng có gì là quá lạ lùng nếu một nhân vật như Stalin bị hậu thế xem xét và đả phá.

Và cũng như những bài viết từng luận giải về vấn đề này, việc kéo đổ tượng đài nhiều lãnh tụ và nay là chuyện đả phá Stalin nó chưa cho thấy một điều gì quá nghiêm trọng; hay nói cách khác, nó chưa thể chứng tỏ một điều gì thuộc về hệ tư tưởng của một mô hình xã hội cấp tiến. Có chăng, nó chỉ cho thấy thái độ người dân trong một giai đoạn lịch sử cụ thể bởi nếu ai đã từng xem những đoạn Video về những năm tháng thời kỳ vàng son nhà nước Liên Xô trong quá khứ; lúc ấy không một ai có một ý nghĩ về đất nước, họ tin tưởng tuyệt đối và sẵn sàng làm theo mà không cần một chút lăn tăn nào trong đó. Vậy nhưng, khi Nhà nước Liên Xô đi vào thoái trào và tuyên bố sụp đổ thì cuộc sống người dân đã rơi vào tình trạng bi đát nhất; và trong bối cảnh đó, Chính phủ Nga hiện tại đã vực dậy kinh tế, vực dậy đời sống dân sinh và người dân nhanh chóng quên đi chế độ cũ (XHCN) để tận hưởng những điều tốt đẹp được mang đến! Cho nên, đừng lầm tưởng rằng, chuyện ở nước Nga kéo đổ tượng Lê Nin hay đả phá Stalin là chứng tỏ hệ tư tưởng xã hội có vấn đề mà đơn giản người dân đang hành động vì lợi ích mà thôi. 

Vả lại, suy cho cùng thì với thể chế hiện tại thì đả phá Stalin chứ đã phá nhiều vị lãnh tụ Liên Xô trước đây hơn nữa thì về mặt lợi ích quốc gia mà nói không có một sự tổn thương nào! Hơn bao giờ hết, họ đang cần 'an dân" cho những chính sách cả về đối nội và đối ngoại.
18/04/2015
no image

VỤ XÀ CỪ BỊ LỘT VỎ: NGHI VẤN ĐÁM “RẬN CHỦ” DÙNG CHIÊU BÀI “NÉM ĐÁ GIẤU TAY

Lữ Khách
Những ngày qua, dư luận hết sức bất bình trước việc nhiều cây xà cừ cổ thụ bị xâm hại nghiêm trọng như cạo, đẽo vỏ thân cây một cách bí ẩn trên các tuyến đường nội thành Hà Nội. Việc làm đó khiến hàng cây xà cừ bị tổn thương nghiêm trọng và vết nham nhở trên thân cây nhìn rất mất mỹ quan đô thị.

“Ngày 16-4, trao đổi với báo chí, Phó tổng giám đốc công ty Công viên cây xanh Hà Nội Nguyễn Xuân Hưng cho biết ngay sau khi có thông tin vụ việc, đơn vị này đã kết hợp với các UBND phường rà soát, lập biên bản hiện trạng từng cây xanh bị xâm hại.

Qua đợt rà soát toàn bộ, đến hết ngày 15-4, công ty phát hiện 35 cây xà cừ bị bị đẽo vỏ, cạo vỏ gốc cây, những vết vỏ bị lột có kích thước khoảng 20x30 cm. Cụ thể, trên tuyến đường Lê Duẩn có 9 cây xà cừ bị lột vỏ; 5 cây tại đường Láng, 18 cây tại phố Kim Mã và 3 cây trên đường Phạm Văn Đồng bị xâm hại”. (Nguồn: Báo Người Lao động).

Xem những tấm ảnh những hàng cây xà cừ bị lột nham nhở vỏ, người viết bài này lại nhớ một kỷ niệm của tuổi thơ… Ở một miền quê nghèo, hồi tóc còn để chỏm, hầu như đứa trẻ nhà nào trong khu vực cũng bị ghẻ hoặc các bệnh ngoài da khác. Thời đấy, thuốc rất hiếm và kiến thức khoa học của các bậc cha mẹ nơi thôn quê là con số 0. Vì vậy, các ông bố bà mẹ đã tìm đủ mọi cách chữa bệnh theo dân gian như đun nước lá, bôi nước trong điếu cày… Nhưng không khỏi bằng cách chữa khá hữu hiệu đấy là đun nước vỏ cây xà cừ tắm sẽ khỏi (lá xà cừ cũng được nhưng thời gian nó lâu khỏi hơn) và như thế là những cây xà cừ quanh khu vực thôn chúng tôi ở vỏ cây cứ nham nhở vì những lần các ông bố bà mẹ “ra xử”.

Và bị lột vỏ tàn bạo suốt một thời gian dài cho lũ trẻ khỏi các bệnh ngoài da như thế nhưng hầu như không có cây nào chết. Quay trở lại vấn đề chính. Bấy giờ, mấy cây xà cừ ở Hà Nội bị lột vỏ, bị đẽo vỏ, cạo vỏ gốc cây, những vết vỏ bị lột có kích thước khoảng 20x30 cm…mà một số ý kiến cho rằng, chính quyền làm như vậy để cho cây chết và có cớ để chặt hạ tiếp.
Xin nói thẳng rằng, không dại gì và cũng không ngu gì chính quyền lại đi làm một công việc như vậy. Và điều chắc chắn rằng, lột vỏ như trên thì không thể làm cây xà cừ chết được.

Người viết bài này đồ rằng, có kẻ đã bày ra cái trò trẻ con này để kích động dư luận tiếp tục lên đồng, chửi đổng chính quyền Hà Nội về vụ thay thế cây xanh hồi cuối tháng 3 vừa rồi. Xâu chuỗi lại kể từ ngày Hà Nội triển khai vụ thay thế hàng loạt cây xanh trên các tuyến phố, sáng chủ nhật tuần nào những “nhà đấu tranh rận chủ” cũng xuống đường tuần hành “bảo vệ cây xanh” xung quanh Bờ Hồ. Điều đáng chú ý ở đây là số lượng người tham gia vào các cuộc tuần hành “bảo vệ cây xanh” của đám rận chủ ngày càng thưa thớt dần và hầu như toàn gương mặt mới, những rận chủ “cũ” thì phải chăng đã nhàm chán một công việc lặp đi lặp lại? Đặc biệt, khi chính quyền Hà Nội nhận sai và đã kiểm điểm, xử lý những cán bộ trong vụ thay thế cây xanh trên một số tuyến phố thì người dân đã an lòng và chờ những giải pháp chính quyền đang,đã và sẽ làm trong thời gian tới. Điều này làm cho giới rận tức tối vì bọn chúng không còn cớ để tụ tập đông người, gây rối trật tự trị an…

Chính vì vậy, phải chăng những rận chủ chốt đã lên kế hoạch cho rận đàn em đi phá hoại các cây xà cừ để vu khống cho chính quyền Hà Nội; để kích động nhân dân Thủ đô hiểu lầm về chính quyền? Và như vậy, mục đích của đám rận là để cho vụ cây xanh quay trở lại “hot” để chúng có nguyên cớ để tạo ra các buổi tuần hành, biểu tình trá hình “bảo vệ cây xanh” nhưng thực chất là gây rối trật tự và đưa những khẩu hiệu lạc để, ảnh hưởng tới mỹ quan Thủ Đô Hà Nội.

“Nước mắm hâm đi hâm lại thì thiu”, câu nói của người xưa quả đúng với hành động lặp đi lặp lại nhàm chán và rời rạc của đám rận chủ cứ mỗi sáng chủ nhật quanh Bờ Hồ. Núp bóng dưới chiêu bài tuần hành “bảo vệ cây xanh” nhưng thực chất đám rận đang gây rối trật tự công cộng và chỉ mong có những bức hình tự sướng nhằm vớt vát tí hình ảnh với các ông rận lớn ở nước ngoài để không mất khoản tiền hỗ trợ.
17/04/2015
no image

HUỲNH NGỌC CHÊNH TRẤN AN CỘNG ĐỒNG “RẬN CHỦ” TRƯỚC NHỮNG BẤT ĐỒNG TRONG NỘI BỘ “CÁC NHÀ ĐẤU TRANH DÂN CHỦ”

Lữ Khách
Như các bạn độc giả theo dõi, thời gian vừa qua là một thời gian đầy biến động, sóng gió và là thời gian đám rận “tự vạch áo cho người xem lưng” và phong trào “không đánh mà tự khai” đang thành “trào lưu”, thành “mốt” trong giới rận chủ, bè lũ “đấu tranh dân chủ”, phản động. Đến nỗi, Huỳnh Ngọc Chênh phải thốt lên đau đớn, chua xót “nhiều lắm kể ra không kết”!!!

Trước thực trạng đầy tính tiêu cực trong nội bộ đám rận như trên, một rận lớn, “nhà đấu tranh dân chủ” Huỳnh Ngọc Chênh đã thể hiện “đẳng cấp”, anh cả của mình trong giới rận chủ khi lên tiếng “phân tích” những biến động trên. Với “kinh nghiệm” bao nhiêu năm làm “rận chủ” nên Huỳnh Ngọc Chênh biết rõ, chính những tiêu cực, những bất đồng lớn trong nội bộ thời gian vừa qua sẽ làm cho “mọi người lo ngại về một số chuyện bất đồng đang phát sinh ra trong giới những người đang đấu tranh cho nhân quyền và dân chủ”. Y tóm tắt khá đầy đủ các vụ tiêu cực xảy ra trong nội bộ rận như sau: “Mới đây nhất là bất đồng về sự xuất hiện của nhóm Quân lực VNCH trong cuộc tuần hành vì cây xanh, rồi bất đồng về việc Như Quỳnh nhận giải thưởng nhân quyền, bất đồng về việc Điếu Cày cầm cờ vàng, bất đồng về màu cờ, bất đồng về cách thức tiến hành đấu tranh...nhiều lắm kể ra không hết”.
Và y cũng “thẳng thắn” cho rằng, việc đấu tranh trên các diễn đàn là điều “bình thường” và đó là những bước “tập luyện” để sau này cho “quen”. Sau này, khi y cùng bè lũ “đấu tranh dân chủ” xong thì còn phải “vào cuộc chiến quyết liệt trên nghị trường của một đất nước dân chủ vậy”. Vì thế, các cuộc chiến trong nội bộ bè lũ rận chủ của Huỳnh Ngọc Chênh bây giờ theo y là cần thiết, là “bình thường” vì đó là những cuộc “tập luyện”. Phải chăng Huỳnh Ngọc Chênh đang tự vuốt ve chính bản thân mình và bè lũ “rận chủ”? Phải chăng y đang tự an ủi, đang tự thỏa hiệp với chính bản thân mình với bè lũ của mình trước những mâu thuẫn sâu sắc trong nội bộ? Phải chăng đó chính là tính “tự sướng” của bè lũ “rận chủ”? Nẫu đời quá. Hehe.

Phải chăng, đây là cách rận cả Huỳnh Ngọc Chênh dùng để trấn an các rận và “nhà đấu tranh dân chủ” khác? Khi mà nội bộ lục đục, bất đồng, các thành viên thì xâu xé, quay sang cắn nhau liên tục thì lòng người nào cũng dễ dàng bị nao núng, ý chí lung lay và một lúc nào đó sẽ “dứt áo ra đi” không thương tiếc. Cảnh tượng này không thể để xảy ra và tình trạng bất đồng không thể một ngày một tồi tệ hơn được nữa – đó là những trăn trở ngày đêm giày vò những rận cả như Huỳnh Ngọc Chênh. Những rận nhỏ khác đang ngước nhìn lên, đang hướng ánh mắt nhỏ đầy cam chịu và lệ thuộc của mình vào những “đồng nghiệp” của mình xoay chuyển tình thế. Có những rận, những “nhà đấu tranh dân chủ” đang tạm dừng mọi hoạt động vì sợ bè lũ rận tan rã, các rận khác sẽ không có chỗ bám víu và sẽ lang thanh nơi “đầu đường xó chợ”…Trước những tình hình cấp bách như vậy, rận “hot boy” Huỳnh Ngọc Chênh đã thể hiện mình là người “anh cả” đầy mẫu mực, vẽ đường đi nước bước, trấn an các rận đàn em bằng những “phân tích” chém gió của mình.
Và đấy cũng là một trong những cách mà Huỳnh Ngọc Chênh đang làm màu với các “nhà đấu tranh dân chủ” và trước một đám rận lúc nhúc. Trước tình trạng đám rận khi có những sóng gió, Huỳnh Ngọc Chênh lại tỏ rõ bản thân mình là một con cáo nhiều thủ đoạn, âm mưu, “gió thổi chiều nào theo chiều ấy” của y. Và chính những biện pháp mềm dẻo của mình, y đã không làm mất lòng ai, có một lượng “fans” hùng hậu. Và đây cũng chính là điều khác biệt của Huỳnh Ngọc Chênh so với các “rận chủ” khác – y là rận trí thức. Khác hẳn với Mẹ “Núm” nhiều lời và Người Buôn Gió lắm chuyện.

Comment (bình luận) của nick facebook Mít-tờ Dzũ (một “rận chủ”) ngay dưới status (trạng thái) của Huỳnh Ngọc Chênh là một trong những bình luận đắt giá dành cho Huỳnh Ngọc Chênh cùng bè lũ của mình đang ngủ quên trên lòng “tự sướng” của chính nội bộ “rận chủ” của mình! Quan trọng là phải có văn hoá. Chứ không phải như bây giờ bác Chênh ạh. Họ công kích cá nhân nhau thấy mà mệt”( Mít-tờ Dzũ).

Tiện bề theo dõi, sau đây tác giả xin đăng lại status (trạng thái) của Huỳnh Ngọc Chênh “trấn an” cộng đồng “rận chủ”:

“MỪNG HAY LO TRƯỚC NHỮNG BẤT ĐỒNG
Dường như mọi người lo ngại về một số chuyện bất đồng đang phát sinh ra trong giới những người đang đấu tranh cho nhân quyền và dân chủ.

Mới đây nhất là bất đồng về sự xuất hiện của nhóm Quân lực VNCH trong cuộc tuần hành vì cây xanh, rồi bất đồng về việc Như Quỳnh nhận giải thưởng nhân quyền, bất đồng về việc Điếu Cày cầm cờ vàng, bất đồng về màu cờ, bất đồng về cách thức tiến hành đấu tranh...nhiều lắm kể ra không hết.

Thử hình dung rằng sau khi cách mạng dân chủ thành công, VN theo thể chế dân chủ đa đảng trong đó sẽ bao gồm các đảng: Hậu duệ của VNCH, Đại Việt, Quốc Dân Đảng, PT quốc gia cấp tiến...rồi đảng của những người cộng sản cấp tiến, các đảng mới lập sau 75 ở hải ngoại, các đảng và hội đoàn mới lập sau 75 ở trong nước...v..v.v . Chắc chắn những đảng phái ấy sẽ kình chống nhau quyết liệt để tranh quyền lãnh đạo đất nước. Đảng nầy sẽ bươi móc sai trái của đảng kia hoặc tranh luận công khai với nhau về đường lối, sách lược để hạ đo ván các đối thủ...trên các phương tiện truyền thông, trong các cuộc bầu cử và trong nghị trường. Đó là điều tất yếu phải có trong thể chế dân chủ.

Do vậy hiện nay có nhiều ý kiến bất đồng giữa các cá nhân hay các tổ chức đấu tranh cho dân chủ, có nhiều cuộc tranh luận nẩy lửa công khai trên các diễn đàn là việc bình thường, đó là sự tập luyện cần thiết để ngày mai cùng nhau bước vào cuộc chiến quyết liệt trên nghị trường của một đất nước dân chủ vậy”.
15/04/2015
ĐÔI NÉT VỀ NGUYỄN VIẾT DŨNG (DŨNG PHI HỔ)

ĐÔI NÉT VỀ NGUYỄN VIẾT DŨNG (DŨNG PHI HỔ)

Lữ Khách
Mặc dù cuộc tuần hành vì cây xanh vào ngày Chủ nhật vừa qua đã kết thúc, tuy nhiên điều mà cộng đồng mạng nhắc đến nhiều nhất không phải là không khí hay một điều gì đó đặc biệt tại cuộc tuần hành này. Dư luận đặc biệt chú ý vào hành động của nhóm người tự xưng là "Việt Nam Cộng hòa" hay Cờ vàng xuất hiện với bộ quần áo và cờ của chế độ Việt Nam Cộng hòa. Không ít tiếng chê trách, thậm chí là lên án về hành động của nhóm người này đã được các nhà "dân chủ" phát ra, Đoan Trang là một trường hợp như thế. 

Giới luật sư hiếu chiến như Trần Thu Nam (https://www.facebook.com/luatsunam01?fref=ts) cũng ngán ngẩm cái cách thể hiện chính kiến không giống ai của đám người này: "Vừa qua có một số bạn mặc áo có logo của Quân lực VNCH tham gia tuần hành phản đối chặt cây xanh ở HN. Tôi cho rằng, các bạn này làm như vậy là không nên, hành động này đã phá vỡ mục tiêu tuần hành ôn hoà. Mục đích của các buổi tuần hành, picnic vì tình yêu với cây xanh, là một hoạt động xã hội chứ không phải mục đích chính trị. Vì vậy, tôi cùng nhiều Luật sư khác ủng hộ và sẵn sàng trợ giúp pháp lý miễn phí cho các bạn trẻ nếu gặp phải các vấn đề sách nhiễu. Nếu ai đó lợi dụng các hoạt động xã hội để phục vụ cho mục đích chính trị thì các Luật sư chúng tôi kịch liệt phản đối. Bản thân tôi cũng tham gia picnic vì cây xanh cùng các bạn, ngoài ra chúng tôi đấu tranh về pháp lý để làm sáng tỏ vụ việc.

Chiều nay, em gái của Dũng (Dũng Phi Hổ) đến VPLS của tôi nhờ bảo vệ cho anh trai. Một cô bé sinh năm 1995 vẫn đang học nên không biết trao đổi như thế nào với luật sư. Đã hứa gác bút đối với các vụ án liên quan đến an ninh, chính trị nhưng gặp hoàn cảnh này biết tính sao? Chợt nhớ đến đến câu nói của Thầy Phạm Hồng Hải "Làm luật sư thì đừng có hèn...". Đúng là đã bước chân vào "giang hồ" thì khó rút ra, tặc lưỡi làm tiếp vụ này rồi tính sau. Nhưng, nói luôn là tôi chỉ làm miễn phí đối với các bạn nào hoạt động vì tình yêu với cây xanh, trách nhiệm với một xã hội xanh thôi, còn đối với các trường hợp khác tôi vẫn lấy thù lao". 

Và nếu có một sự đánh giá thì e rằng, chốn dung thân của đám người này tại Việt Nam là không còn. Vậy nhưng, có một thực tế là rất ít người hỏi về lai lịch cũng như một số thông tin liên quan về đám người này? Và để khỏa lấp sự thiếu hụt có phần khách quan đó, người viết xin được cung cấp một số thông tin về người đứng đầu đám người lợi dụng cuộc tuần hành vì cây xanh để thực hiện động cơ chính trị của cá nhân này - Nguyễn Viết Dũng. 
Thực sự ban đầu nhiều người quan tâm chỉ biết đến Nguyễn Viết Dũng qua tài khoản FB có tên Dũng Phi Hổ và xuất xứ của nam thanh niên này là người Nghệ An. Lai lịch của Nguyễn Viết Dũng qua tìm hiểu của người viết như sau: 

Nguyễn Viết Dũng quê ở xã Hậu Thành – huyện Yên Thành – tỉnh Nghệ An; là con cả trong gia đình có 03 anh em. Dũng từng tham gia cuộc thi Đường lên đỉnh Olympia vào năm 2003 - 2004 và đạt giải nhất Cuộc thi tháng, và anh đã đem về phần thưởng là 1 chiếc tivi cho trường Bắc Yên Thành. 

Sau khi tốt nghiệp Trung học phổ thông tại Trường Cấp 3 Bắc Yên Thành, năm 2004 Dũng trúng tuyển vào khoa Công nghệ thông tin, Đại học Bách Khoa Hà Nội. Tuy nhiên, khác với thành tích học tập trong thời kỳ học Phổ thông, do ham chơi, không tập trung học tập nên trong thời gian từ 2004 - 2006 Dũng liên tục nợ môn, trượt nhiều học phần tại trường; không những thế thông qua các mối quan hệ với đối tượng xấu Dũng bị lôi kéo tham gia một số hoạt động có màu sắc chính trị. Cụ thể và điển hình nhất là việc lợi dụng biểu tình chống Trung Quốc để tuyên truyền, đả kích, bôi xấu chế độ. Và kết quả là Dũng bị đuổi học vào cuối năm 2006; từ đó đến nay, Dũng liên tục tham gia vào các hoạt động xã hội không chính danh và mới đây nhất là sự việc như đã nêu. Hiện có thông tin là sau vụ tuần hành vì cây xanh hôm Chủ nhật vừa qua, Nguyễn Viết Dũng đang bị Công an Quận Hoàn Kiếm tạm giữ để làm rõ một số hành vi liên quan. /.
14/04/2015
no image

“RẬN CHỦ” KIÊM BLOGGER NGƯỜI BUÔN GIÓ UNFRIEND “NHÀ ĐẤU TRANH DÂN CHỦ” NGUYỄN BẮC TRUYỂN

Lữ Khách
Dạo này thời tiết đang giao mùa từ mùa xuân chuyển qua mùa hạ, nóng lạnh thất thường, lúc mưa như mịt, lúc nắng chang chang. Có lẽ vậy, nên trong nội bộ đám rận đang xảy ra tình trạng: đầu hơi âm ấm và có vẻ như đầu không phải đầu của bản thân mình nữa thì phải? Và đám rận đang đang mơ ước một giấc mơ Mỹ với khí hậu ôn đới thời tiết không quá nóng khi có mùa tuyết rơi đến âm độ nên khi gặp thời tiết nhiệt đới gió mùa, nắng lắm mưa nhiều như ở Việt Nam nên cũng dễ đổi thay, bực tức theo thời tiết chăng? Hehe.


Có lẽ vì vậy nên phong trào “không đánh mà tự khai” lại tiếp tục được đám rận hô hào, tung hê nở rộ xuyên suốt trong nội bộ rận. Lần này, Người buôn gió (Bùi Thanh Hiếu) công khai “unfriend” (hủy kết bạn) trên mạng xã hội facebook với Nguyễn Bắc Truyển. Điều gì làm cho “tình anh em”, “tình đồng nghiệp” của 2 y này rạn vỡ và “ân đoạn nghĩa tuyệt” như vậy? Bùi Thanh Hiếu bộc bạch “tâm can”: “Lý do là mình chỉ viết chứ không phải nhà hoạt động. Nên sẽ thanh lọc những nhà đấu tranh, hoạt động trong danh sách bạn. Mục đích là để các bạn khác mới lò dò vào đọc FB của mình đỡ sợ, vì khi họ nhìn thấy nhiều nhà đấu tranh tên tuổi có trong danh sách bạn. Họ sẽ bị ngợp, mình sẽ mất cơ hội tuyên truyền của mình (…). Bởi thế mình sẽ dần dần huỷ kết bạn với một số nhà đấu tranh có tên tuổi, việc này mình làm từ năm ngoái rồi, và sẽ tiếp tục”. Sauk hi nêu lý do “chính đáng” của mình thì y khéo léo đặt câu chốt “Thỉnh thoảng thông báo để các bạn nào thấy huỷ đừng nghĩ mình thành kiến gì”.
Vì bản thân mình không muốn "mất cơ hội tuyên truyền" trên mạng xã hội facebook đối với những người đang "lửng lơ" và những "nhà đấu tranh dân chủ" như Nguyễn Bắc Truyển chính là những vật cản trên chính hoạt động của Bùi Thanh Hiếu. Vì vậy, Bùi Thanh Hiếu đã "thanh lọc" Nguyễn Bắc Truyển với lý do "vừa đấm vừa xoa". Chính y cũng thừa nhận khi những "nhà đấu tranh dân chủ" như Nguyễn Bắc Truyển có mặt trong "nhà" facebook của y sẽ làm cho các "nick mới" "bị ngợp". Nên chăng, ta nên hiến kế cho Người Buôn gió trong thời tiết với sự "thanh lọc" facebook này hãy uống "Dóc tờ" Thanh, thanh lọc cơ thể, không lo bị nóng". Hehe

Qua vấn đề trên cho thấy, Người buôn gió mặc dù “Tôi là kẻ chưa học hết phổ thông, từng đâm chém thuê, tàng trữ vũ khí, buôn ma túy, trấn lột tài sản, tổ chức cá độ cờ bạc...một kẻ từng làm những điều như thế để kiếm lợi thì khó có gì bảo đảm lời nói của mình là trong sáng, khách quan” (Trích trong bài viết y viết vạch mặt Mẹ Nấm Gấu) nhưng khôn khéo hơn một số rận chủ khác. Y đã “Tôi thực sự thú nhận không hề có danh dự gì để bảo đảm lời mình nói là đúng” và y không trực diện chửi bới, công kích rõ ràng và mãnh liệt tới cá nhân rận khác mà dùng biện pháp vừa “đấm vừa xoa”. Vì đối với y, nếu thẳng thắn công kích, chửi rủa ai thì đồng nghĩa với việc y sẽ bị cô lập trong giới “rận chủ” và điều này sẽ làm ảnh hưởng lớn đến “bát cơm” của y nên không dại gì y làm như vậy. Y không có cái phước được nhiều bệ đỡ, có nhiều ông trùm đứng đằng sau o bế, chi tiền, chỉ đạo như Mẹ “Núm” nên y phải biết tự lượng sức mình. Và biện pháp “vừa đấm vừa xoa”, dễ dàng thỏa hiệp và lại bắt tay thành “anh em” là những gì mà Bùi Thanh Hiếu đang làm. Điều này y khéo léo hơn Mẹ “Núm” Nguyễn Ngọc Như Quỳnh. Hehe.

Để tiện bề cho các độc giả theo dõi, chúng tôi xin đăng lại “lý lịch trích ngang” của 2 nhà “rận chủ” để độc giả hiểu rõ “bề dày thành tích” của 2 “hotboy” này:
Chân dung "rận chủ" Nguyễn Bắc Truyển

Nguyễn Bắc Truyển đã là một kẻ vào tù ra tội. Nguyễn Bắc Truyển đã từng phải lãnh án 4 năm tù giam vì tội tuyên truyền chống Nhà nước theo điều 88 Bộ luật hình sự tại một phiên tòa năm 2007. Nguyễn Bắc Truyển đã từng là thành viên “Đảng Dân chủ nhân dân”, đây là một tổ chức phản động lưu vong chống phá cách mạng. Truyển bị kết tội là bởi những hành vi chống lại đất nước như tuyên truyền chống lại Nhà nước; kích động biểu tình gây rối nhân dịp Việt Nam tổ chức APEC năm 2006; phát ngôn sai trái ủng hộ các đối tượng chống Nhà nước khác; có một số bài viết sai trái kêu gọi đa nguyên đa đảng…Tóm lại Truyển có một quá khứ đầy tội lỗi và đã phải trả giá bằng những năm tháng trong tù. (Nguồn: http://kenhvietnam.blogspot.com/2014/02/su-that-xung-quanh-nha-dan-chu-nguyen.html)

Còn sau đây là “lý lịch trích ngang”, bề dày “thành tích” của “rận chủ” Người Buôn Gió (Bùi Thanh Hiếu): Người Buôn gió tên thật là Bùi Thanh Hiếu, y sinh năm 1972 tại Tiên Lữ-Hưng yên, hiện tại đang thường trú tại 22-Ngõ Phất Lộc, Hàng Buồm, Hoàn Kiếm, Hà Nội. Như chính bản thân y tự thú nhận, y chỉ học hết phổ thông. Sinh ra trong một gia đình có 6 anh chị em thì có đến một nửa là thành phần bất hảo, cộm cán trong xã hội. Chị của Hiếu là Bùi Thị Oanh sinh năm 1963, đã bị đi tù vì kinh doanh mại dâm. Em trai của Hiếu là Bùi Tiến Huy sinh năm 1974, là con nghiện nặng, hiện đang cai nghiện tại trại cai nghiện số 6, Sóc Sơn, Hà Nội.

Bản thân Bùi Thanh Hiếu cũng là dân giang hồ có tiếng và là con nghiện. Với tuổi thơ dữ dội, sống cùng với bố là ông Bùi Văn Hợp nghiện thuốc phiện nặng, chẳng có thời gian chăm sóc tới con cái. Hiếu học hành buổi đực, buổi cái. Trốn học, bát tiết và nhanh chóng trở thành con nghiện khi mới 12 tuổi. Dật dờ cùng đám bạn xấu, móc máy, quay quắt để kiếm tiền thỏa cơn nghiện. Mỗi ngày Hiếu hút tới 40 bi. Từ con nghiện để kiếm tiền thỏa cơn, Hiếu chuyển sang kinh doanh trực tiếp để có tiền hút sách. Vốn liếng cổ truyền là bộ đèn bàn do ông bố nghiện để lại, Hiếu trưng dụng đưa vào kinh doanh tổ chức sử dụng chất ma túy tại nhà. Năm 1994, Gã lái buôn đã bị công an quận Hoàn Kiếm bắt quả tang đang tổ chức cho hai con nghiện sử dụng ma túy tại nhà là Nguyễn Đức Thắng – trú tại 201-A2 tập thể Thượng Thanh, Gia Lâm và Phạm Trung Thành, sinh năm 1971 - ở 206, C16 cũng ở Thượng Thanh, Gia Lâm. Y bị tòa tuyên 45 tháng tù và 2 năm quản chế.

Chân dung con nghiện kiêm "rận chủ" Bùi Thanh Hiếu (Người buôn gió)

Ra tù, Bùi Thanh Hiếu trở thành dân anh chị có số có má. Ngựa quen đường cũ. Người ta có câu “Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời” để chỉ những kẻ tội phạm chuyên nghiệp như Hiếu. Ra tù được vài tháng đến 7/1998, Hiếu lại tham gia hoạt động cưỡng đoạt tài sản của công dân và bị công an địa phương xử lý hành chính. Năm 2011, Hiếu bị công an phường Ngọc Khánh bắt vì tội tàng trữ súng đồ chơi trong danh mục cấm sử dụng… Với bản chất lưu manh, côn đồ, chẳng công ăn việc làm, Hiếu lang thang tham gia vài buổi “biểu tình chống Trung Quốc” ở hồ Hoàn Kiếm. Như con nghiện ngửi thấy hơi nhau, đám “rân chủ” nhanh chóng nhận ra rằng Hiếu sẽ trở thành thành viên tích cực của nhóm nếu biết lợi dụng.

Và chỉ sau vài lượt nhào nặn của truyền thông lề trái, một con nghiện, kinh doanh ma túy, cưỡng đoạt tài sản công dân... bỗng biến thành một khuôn mặt sáng giá, đấu tranh cho dân chủ và nhân quyền trong nước. Hiếu quay ra viết blog với lời lẽ cao đạo như thể mình là Thánh sống, phán đủ mọi chuyện trên trời, dưới bể…Thế là y lọt vào mắt xanh của các tổ chức quốc tế thiếu thiện cảm với Việt Nam và rồi được tham gia khóa học ở nước ngoài miễn phí... 

Người ta có câu "đừng nghe cave kể chuyện, đừng nghe con nghiện trình bày"...điều này liệu có đúng với Bùi Thanh Hiếu. Đã có một Bùi Hằng máu trên, máu dưới, một Lê Anh Hùng thần kinh hoang tưởng, một đám hoang zâm như Lã Dũng, Dũng Akuzu, giờ làng Zâm chủ lại có thêm một con nghiện, một tay xã hội đen thứ thiệt đang muốn làm cách mạng, đòi lãnh đạo đất nước... (Nguồn: http://lehienduc02.blogspot.com/2014/01/nguoi-buon-gio-bui-thanh-hieu-qua-trinh.html.
TRỐNG ĐÁNH XUÔI, KÈN THỔI NGƯỢC

TRỐNG ĐÁNH XUÔI, KÈN THỔI NGƯỢC

Lữ Khách
Thực sự thì tôi đã lặng người khi đọc bài viết "Cách làm của các bạn nhóm Quân Lực VNCH có thể làm hỏng cuộc tuần hành tại Hà Nội" đăng bởi BTV VANEWS và dẫn nguồn từ FB Đoan Trang. Xin được đăng tải bài viết và xin những ai theo dõi bài viết hãy đọc phần bình luận của người viết ở phía cuối bài: 

"Cuộc tuần hành vì cây xanh sáng 12/4 tại Hà Nội đã diễn ra rất tốt đẹp, khi tất cả mọi người tham dự đều giữ tinh thần ôn hòa, văn minh, lịch sự. Lực lượng công an, cảnh sát, dân phòng cũng đã cư xử theo hướng tôn trọng quyền tụ tập và biểu tình của người dân – ngoại trừ việc vẫn tiếp tục quay phim chụp ảnh cả đoàn, liên tục gọi loa giục mọi người giải tán “để đảm bảo an ninh trật tự”, và chặn cửa một số người từ sáng sớm để họ không ra Bờ Hồ được.

Dù sao đi nữa, thái độ và cách cư xử của nhân viên công quyền trong buổi tuần hành sáng nay về cơ bản là tốt đẹp. Tôi tin như vậy, cũng như tin chắc là nếu họ muốn giải tán đám đông, ngăn chặn mọi cuộc tụ tập, thì họ hoàn toàn có thể làm điều đó.

Cần ghi nhận rằng từ năm 2011 đến nay, cách đối xử của lực lượng công quyền đối với người biểu tình đã khác rất nhiều: Đầu tiên là bắt (có thể đưa về Hỏa Lò), tạm giữ hình sự. Về sau, giảm xuống bắt đưa về trại phục hồi nhân phẩm rồi thả trong ngày. Sau nữa, là chia rẽ đội hình, ném mắm tôm, huy động DLV gây hấn, phá rối. Và bây giờ thì tất cả những biện pháp đó không còn được áp dụng nữa. Bất kể vì lý do gì, đấy cũng là một sự thay đổi tốt, từ phía chính quyền.

* * *
Tuy nhiên, cuộc tuần hành sáng 12/4 lại có một vấn đề khác đáng nói:

Trong cuộc đi bộ, có lúc xuất hiện 4-5 bạn trẻ mặc áo đen có biểu tượng quân lực VNCH trước ngực và hàng chữ “Governments should be afraid of their people.” Khi được hỏi, một bạn nói rằng họ thuộc nhóm “Quân lực Việt Nam Cộng hòa”.
Các bạn trẻ (áo đen và áo rằn ri) thuộc nhóm "Quân lực Việt Nam Cộng Hòa". Ảnh: Nguyễn Lân Thắng.

Những bạn này sau đó đã bị bắt.

Thiết nghĩ:

1. Tuần hành, biểu tình ôn hòa là quyền cùa mỗi người dân. Việc tuần hành ôn hòa vì mục đích bảo vệ cây xanh, nâng cao ý thức của cộng đồng về môi trường và yêu cầu chính quyền minh bạch, là việc chung, không có sự phân biệt thành phần tham gia (cá nhân, tổ chức, thậm chí cả đảng phái chính trị - nếu có).

2. Tuy nhiên, với một sự kiện có tổ chức, trong đó ban Tổ chức đã công khai danh tính rất rõ ràng trong public group có tên “Vì Một Hà Nội Xanh”, đã công khai mục đích, tính chất và thông điệp của sự kiện, thì nếu bạn nào muốn tham gia với một thông điệp khác, tạo một hình ảnh khác (mà ở đây là áo đen với biểu tượng “Quân lực VNCH”), bạn đó nên làm việc với ban Tổ chức trước và chỉ tham gia như thế khi được sự đồng ý của chủ nhà – tức là ban Tổ chức.

3. Trong trường hợp các bạn không thuyết phục được ban Tổ chức để cho mình tham gia với hình ảnh và thông điệp khác, các bạn có thể tự tổ chức một sự kiện khác cho riêng các bạn, vào thời gian, địa điểm khác, với nhân sự khác, và không góp mặt trong sự kiện mà tại đó bạn không được đón nhận.

Cách làm của các bạn trong nhóm “Quân lực VNCH” nào đó – mặc dù vẫn ôn hòa – là lạc lõng, vô tổ chức, thiếu tôn trọng mọi người khác, và đặc biệt, rất dễ làm hỏng cuộc tuần hành.

Dư luận viên và những kẻ ác ý hoàn toàn có thể tung ra những thông tin sai sự thật nhằm bóp méo ý nghĩa, thông điệp của buổi tuần hành.

Lực lượng công an, cảnh sát, dân phòng, hoàn toàn có thể lấy cớ “cờ vàng xuất hiện” để chặn đứng và phá vỡ buổi tuần hành, mà trong đó có rất nhiều người tham gia lần đầu tiên, với mục đích thuần túy là để biểu thị tình yêu cây xanh và tình yêu Hà Nội.

Các bạn “Quân lực VNCH” hãy biết ghi nhận (và cảm ơn) là công an đã không bắt các bạn ngay trong lúc tuần hành, mà điều đó, nếu xảy ra, có thể làm tan tành cả sự kiện sáng nay.

Xin các bạn làm ơn nghĩ đến những người khác, đến những người dân thường, những công chức, nhân viên văn phòng, thành viên tổ chức phi chính phủ, đặc biệt là đến những bạn trẻ lần đầu tiên xuống đường thể hiện tinh thần cộng đồng và trách nhiệm xã hội. Xin làm ơn đừng để những mầm xanh đó bị vùi dập ngay từ đầu chỉ vì cái sự "đi quá xa" của các bạn.
..............................................................................
Có thể với nhiều người Đoan Trang hẳn là một cái tên khá xa lạ, thậm chí theo một xu hướng đặt tên con cái hiện thời thì đó còn biết đến là cái tên đẹp và được các bậc làm cha, làm mẹ chọn đặt cho đứa con mới chào đời. Vậy nhưng, với những ai đã từng theo dõi mạng thường xuyên, và nhất là dõi theo các cuộc tuần hành biểu tình phản đối chặt hạ cây xanh tại Hà Nội thời gian qua thì chắc hẳn biết người phụ nữ này là ai? 

Về nước cách đây không lâu sau khi có một cuộc đào tẩu với một tờ báo trong nước, Đoan Trang đã nhanh chóng tìm được những sợi dây liên hệ với đám người trong nước cùng chung chí hướng; Sản phẩm đầu tay và cũng là "thứ thành quả" của ả chính là việc kết thân với Trịnh Anh Tuấn và cũng chính mối quan hệ này đã đẻ ra Fanpage Tẩy Chay Tân Hiệp Phát. Và để gia tăng hoạt động từ trong nước, Đoan Trang đã nối lại các mối quan hệ có được trong quãng thời gian ở nước ngoài, trong đó các thành viên thuộc Voice như Trịnh Hội, Phạm Lê Vương Các được Đoan Trang ưu tiên hàng đầu. Vì vậy nên, cùng với Trịnh Anh Tuấn, Trịnh Hội và Phạm Lê Vương Các cũng thuộc thành viên chính điều hành trang Fanpage Tẩy Chay Tân Hiệp Phát..... Tuy nhiên, việc bị trang Sự thật Tân Hiệp Phát "đánh tơi bởi" sau khi ra đời đã khiến Trang Fanpage Tẩy Chay Tân Hiệp Phát có nguy cơ bị đổ bể và thay vì ngồi chờ chịu đựng số phận an bài thì Đoan Trang cùng các thành viên đã "thích nghi hơn" khi lợi dụng một sự kiện chính trị nổi bật tại Hà Nội là sự kiện chặt hạ cây xanh để làm chủ để hoạt động. Cái tên Đoan Trang, Trịnh Anh Tuấn... xuất hiện trong các lời kêu gọi xuống đường tuần hành tại Hà Nội. “Vì Một Hà Nội Xanh” có thể xem là sản phẩm trực tiếp của sự thay đổi đó. 

Có một thực tế mà đám Đoan Trang, Trịnh Anh Tuấn... không thể ngờ nổi là việc thành phần xuống đường ngoài sự dự đoán của họ. Sự xuất hiện của đám người tự xưng là "thuộc nhóm "Quân lực Việt Nam Cộng Hòa" là một trường hợp như thế. Và câu chuyện sẽ chẳng có gì để nói nếu không diễn ra cảnh tượng "trống đánh xuôi, kèn thổi ngược" đáng cười đó. Trong khi đại bộ phận người tuần hành giương cao, mang trên mình những biểu tượng cây xanh, những vật phẩm liên quan thì xuất hiện một đám người "mặc áo đen có biểu tượng quân lực VNCH trước ngực và hàng chữ “Governments should be afraid of their people”. 

Rõ ràng, đám người (gồm 4 - 5 thành viên được cho là đến từ Nghệ An) này đã phạm vào một điều đại kỵ trong hoạt động tuần hành. Còn nhớ, trước đây cũng tại một cuộc tuần hành phản đối Trung Quốc trong dịp nước này hạ đặt giàn khoan trái phép trên Biển Đông, bên cạnh những khẩu hiệu phản đối Trung Quốc thì cũng xuất hiện một đám người giương trên tay những khẩu hiệu phản đối chế độ, "chửi rủa nhà nước một cách vô cớ; và đương nhiên cái gì đến đã đến cuộc tuần hành đó nhanh chóng bị lên án, tẩy chay. Và nếu có một sự thống kê nghiêm túc thì đây không biết là lần thứ mấy đám người biểu tình gặp phải điều tương tự, chỉ biết là rất nhiều lần như thế. Không ai có thể biện minh cho việc mang trên mình biểu tượng và cả những dòng chữ trên áo gợi nhắc về một chế độ cũ đã trở thành kẻ bại trận của chế độ hiện thời; chuyện cây xanh tại Hà Nội không có một mối liên hệ nào và cũng xin thưa rằng, từ sau năm 1975 với Nhà nước đương quyền thì cái danh xưng VNCH đã trở thành một thứ thuộc về dĩ vãng. Cho nên, dễ thấy một sự lạc điệu khó có thể chấp nhận trong những gì đã diễn ra trong góc nhìn nhận xét của Đoan Trang! 

Thế mới biết, người muốn "hoàn lương" như Đoan Trang cũng không phải là chuyện dễ!