Người Việt Nam | Chính Luận | Phản biện | Thời Sự | Biển - Đảo | Trung Quốc

BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT

Rss

07/07/2015
VÌ SAO ĐĂNG TIỂU SỬ TƯỚNG THANH, BÁO PHÁP LUẬT ĐỜI SỐNG BỊ PHẠT 30 TRIỆU?

VÌ SAO ĐĂNG TIỂU SỬ TƯỚNG THANH, BÁO PHÁP LUẬT ĐỜI SỐNG BỊ PHẠT 30 TRIỆU?

Ngày 6-7, Thanh tra Bộ Thông tin và Truyền thông (TT-TT) đã ban hành quyết định 60/QĐ-XPVPHC xử phạt báo Đời sống và Pháp luật (ĐS&PL) 30 triệu đồng do vi phạm quy định của pháp luật về trang thông tin điện tử, trang thông tin điện tử tổng hợp khi đăng tải một bài viết liên quan đến tiểu sử Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Phùng Quang Thanh. Căn cứ xử phạt được báo chí phản ánh, việc đăng bài viết nêu trên đã vi phạm quy định tại Điều 64 của Nghị định 174 ngày 13-11-2013 của Chính phủ về xử phạt vi phạm hành chính trong lĩnh vực bưu chính, viễn thông, CNTT và tần số vô tuyến điện (Nghị định 174).
Với mức phạt trên, báo này đã bị vận dụng theo Khoản 3 Điều 64 của Nghị định 174, mức phạt tiền từ 20 - 30 triệu đồng được áp dụng cho các hành vi: Cung cấp nội dungthông tin sai sự thật, vu khống, xuyên tạc, xúc pháp uy tín của cơ quan, tổ chức và danh dự, nhân phẩm của cá nhân; Cung cấp nội dung thông tin không phù hợp với lợi ích đất nước; Đăng, phát bản đồ Việt Nam không thể hiện đầy đủ hoặc thể hiện sai chủ quyền quốc gia; Đăng phát các tác phẩm đã có quyết định cấm lưu hành hoặc tịch thu…

Đám zân chủ, truyền thông lá ngón có vẻ như bức xúc với việc này, đua nhau giật tít kiểu “Bị phạt vì đăng tiểu sử”(http://www.bbc.com/vietnamese/vietnam/2015/07/150706_phat_vi_dang_tieu_su_bo_truong_quoc_phong ). Bản thân báo Pháp luật & Đời sống đăng thông tin này chung chung, không cụ thể kiểu bị phạt vì “có đăng bài viết liên quan đến Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Phùng Quang Thanh”, không nêu rõ tên bài báo bị phạt, nội dung và vì sao bị phạt. Có thể xem như đây là cách “phản ứng” của đương sự và đám truyền thông lề trái, rận chủ bám vào để hướng lái tính chất vụ việc.

Có phải chỉ vì đăng tiểu sử mà bị phạt không? Tại sao báo chí đăng đầy tiểu sử của lãnh đạo Đảng, Nhà nước khi công bố danh sách ứng cử viên hoặc phong hàm, đề cử vị trí nọ kia rầm rầm đó thôi? Thông tin tiểu sử lãnh đạo hoặc nhân vật chính trị là công khai, có đầy trên mạng Internet đấy thôi?...

Thực chất, việc tướng Phùng Quang Thanh đột ngột “biến mất” khỏi truyền thông, nhất là sự kiện quan trọng như Đại hội Thi đua Quyết thắng toàn quân, tướng Đỗ Bá Tỵ được giao tạm quyền khiến dư luận mạng đưa thông tin kiểu tướng Thanh bị ám sát, có đảo chính…bất chấp sau đó báo chí chính thông phỏng vấn bác sỹ, ekip phụ trách vấn đề sức khỏe cho tướng Thanh, rằng ông đang được phẫu thuật, đã thành công, sẽ sớm về Việt Nam…Đúng lúc thông tin tướng Thanh đang bị đồn thổi, bóp méo trên mạng khiến dư luận lo lắng tuột độ thì báo điện tử Đời sống &m Pháp luật cho đăng tiểu sử tướng Phùng Quang Thanh, đám rận nội ngoại tha hồ viện vào đó như là căn cứ ám chỉ tướng Phùng Quang Thanh đã chết, Đảng và Chính phủ đang che giấu thông tin này là có khuất tất…Đặc biệt trong bối cảnh Đảng Cộng sản VN đang chuẩn bị Đại hội Đảng các cấp chuẩn bị cho Đại hội Đảng Cộng sản năm tới, vấn đề nhân sự là mối quan tâm hàng đầu của dư luận thì hành động cho đăng tiểu sử của tướng Thanh rõ ràng là có chủ ý xấu, động cơ không trong sáng, nói dân dã là “trù ẻo, chưa chết đã đăng tin” vi phạm đạo đức, thuần phong mỹ tục của dân tộc. Hậu quả là không chỉ gây rối loạn nội bộ mà nguy cơ có thể lớn hơn rất nhiều nếu không kịp thời được khắc phục, sửa chữa bới tướng Thanh là người đứng đầu Bộ Quốc Phòng – người nắm giữ “vận mệnh” đất nước.

Người biết việc đều cho rằng, mức xử phạt như vậy là quá nhẹ, không bõ “gãi ghẻ”. Xét về động cơ kinh tế, khi đăng tin “nhạy cảm” có chủ ý như vậy, có thể đơn giản hóa câu view của báo điện tử. Xét về động cơ chính trị, rõ ràng đây có thể nghi vấn là hành vi tung tin đồn nhảm gây hoang mang, rối loạn xã hội. Dư luận đều cho rằng, ngoài mức phạt tiền (với giá trị rất thấp, không tương xứng với giá trị kinh tế do tin tức câu view đem lại), cần phải có mức phạt có tính răn đe hơn nhằm đảm bảo tính phòng ngừa, ngăn chặn sự việc tương tự tái diễn, cụ thể như: tước thẻ nhà báo của người biên tin, kỷ luận với mức độ tương xứng người duyệt và đăng tin, …đồng thời thông báo công khai lý do phạt, rút kinh nghiệm trong giới báo chí. Xét tính chất và động cơ người đưa và đăng tin, nếu nghi ngờ động cơ chống phá an ninh trật tự, nên mời Bộ Công an điều tra, kết luận nhằm có hình thức xử lý tương xứng.

Dù sao dư luận cũng hoan nghênh sự vào cuộc nhanh chóng của cơ quan Thanh tra Bộ Thông tin – Truyền thông. Ít nhất việc xử lý báo Pháp luật và Đời sống, tuy quá nhẹ, nhưng đã là chỉ dấu cho thấy, thông tin xuyên tạc, đơm đặt về “tính mạng” của tướng Thanh, rằng có đảo chính, rằng có thanh trừng nội bộ…đều là bịa đặt, bị xử lý theo pháp luật.

Có thể thấy, những ngày qua, từ nguồn tin bịa đặt tướng Thanh bị ám sát, đám rận chủ quốc nội quốc ngoại đã thêu dệt đủ các tình huống. Chúng tìm đủ mọi “lý lẽ”, “cơ sở” để phủ nhận thông tin báo chí đưa ra về bệnh tình và tiến triển sức khỏe của tướng Thanh, kiểu như người phát ngôn về bệnh tình của tướng Thanh cũng là người phát ngôn bệnh tình của ông Nguyễn Bá Thanh nên không đáng tin, việc báo chí đăng tiểu sử là ngầm báo trước an nguy tính mệnh của tướng Thanh, thông tin xác minh ở bệnh viện nơi tướng Thanh được phâu thuật ở Pháp không có hề có ông Phùng Quang Thanh nào đang điều trị…cảng đẩy tính chất sự việc lên tầm “nghiêm trọng”.

Trong thời đại Internet, truyền thông có quyền lực vô cùng khủng khiếp. Để dọn đường lật đổ thể chế chính phủ hợp hiến, truyền thông phương Tây được sử dụng như công cụ đăng tin vịt, thiếu căn cứ. Báo chí trở thành công cụ xâm lược văn hóa, chính trị, kinh tế của kẻ lập ra, điều hành nó. Tin rằng có "tự do ngôn luận", "tự do báo chí" tuyệt đối là ngây thơ hay mơ hồ, ảo tưởng. Không phải là vô cớ khi Mỹ và phương Tây đổ cả ngàn tỷ lập và nuôi những cơ quan truyền thông đồ sộ. Không phải tự dưng hào hiệp và tốt bụng khi BBC, RFA, VOA, RFI...lại có truyền thông tiếng Việt, bám sát sàn sạt và nâng niu từng "tiếng nói đối lập" trong nước đến thế. Sự "ngây thơ" đến khó tin của các báo chí mạng Việt Nam khi xào xáo, dịch tin, giật tít, câu view theo đúng bài bản, phong cách, ...của báo chí phương Tây đang làm méo mó, biến thái "chất lượng" và "đạo đức" nghề báo ở Việt Nam đã đến mức báo động đỏ.

Không một người dân có trách nhiệm nào không lo lắng cho tính “cách mạng”, “định hướng dư luận” của báo chí trong nước hiện nay. Nó đã và đang như một cái chợ mà cơ quan quản lý không kiểm soát nổi, không xử lý hết hành vi vi phạm, có bị xử thì mức phạt không xi nhê gì. Lực lượng làm Thanh tra báo chí quá mỏng và hạn chế về chuyên môn, nên gần như vụ việc nào nóng bỏng, dư luận quan tâm, tố giác chán chê rồi mới thấy Thanh tra vào cuộc. Để tăng tính hiệu quả của việc giám sát, xử lý vi phạm này, phải chăng đã đến lúc, phải “nâng tầm” cơ quan này lên, thiết lập đường dây nóng tố cáo, hỗ trợ chuyên môn, tăng thẩm quyền, linh hoạt cơ chế vận dụng, xử phạt, tăng trách nhiệm cho Thanh tra viên…để đảm bảo hiệu quả giữ gìn và thanh lọc ngành báo chí nước nhà.
Theo Nguyễn Biên Cương
06/07/2015
no image

AI ĐỨNG ĐẰNG SAU CÁC VỤ GÂY RỐI Ở BIÊN GIỚI VIỆT NAM - CAMPUCHIA?

             Người đâu tiên được nhắc đến là Sam Rainsy - Chủ tịch đảng đối lập Cứu quốc Campuchia. Sam Rainsy là một người tôn thờ chủ nghĩa dân tộc cực đoan và có mối quan hệ chính trị, nguồn gốc ràng buộc với Trung Quốc. Các nhà quan sát chính trị đều thấy rằng nói tới tới Sam Rainsy là nói tới Trung Quốc, và nói tới Trung Quốc ở Campuchia là nói tới Sam Rainsy. Không chỉ ca ngợi Trung Quốc là “hình mẫu lý tưởng mà Campuchia phải học hỏi”. Từ bao đời nay, Trung Quốc luôn mong muốn và tìm cách phá hoại mối quan hệ giữa 3 nước Đông Dương (Việt Nam, Lào, Campuchia), đặc biệt là tìm cách khơi gợi, xuyên tạc những vấn đề lịch sử giữa Việt Nam - Campuchia để phá hoại mối quan hệ hữu nghị giữa hai nước, làm gia tăng căng thẳng, xung đột ở biên giới Việt Nam - Campuchia.

                Là người theo chủ nghĩa dân tộc cực đoan, vu cáo và kêu gọi chống Việt Nam là chiêu bài quen thuộc của Sam Rainsy. Trước đó, trong bài phát biểu kêu gọi biểu tình ở tỉnh Seam Reap, Sam Rainsy đã trắng trợn vu cáo “Các đảo (tranh chấp trên biển Đông) thuộc về Trung Quốc, nhưng người Việt Nam đang cố gắng chiếm các đảo đó từ Trung Quốc, vì người Việt Nam rất xấu”, và “Việt Nam lấy đất của người Campuchia”. Sam Rainsy cũng từng đưa ra khẩu hiệu tranh cử của mình là đuổi hết người Việt Nam ra khỏi Campuchia nếu thắng cử. Tuy nhiên, sau đó Sam Rainsy và Đảng Cứu quốc dân tộc của ông ta đã thất bại trong cuộc bầu cử ở Campuchia.
   Từ nay cho tới khi diễn ra các cuộc bầu cử ở Campuchia, Sam Rainsy sẽ tìm mọi cách để tranh thủ phiếu ủng hộ, và một trong những cách mà ông ta vẫn thường làm là đề cao chủ nghĩa dân tộc cực đoan, chống Việt Nam nhằm tranh thủ phiếu ủng hộ của những kẻ theo chủ nghĩa dân tộc cực đoan, những kẻ bài Việt trên đất nước này. Ông ta sẽ đề cao và ủng hộ Trung Quốc trên mọi phương diện và xem đó là sự hậu thuẫn đặc biệt để thâu tóm quyền lực ở Campuchia. Ngược lại, Trung Quốc sẽ tìm mọi cách sử dụng con người này để chống phá Việt Nam, phá hoại mối quan hệ hữu nghị giữa hai nước, gây căng thẳng ở biên giới khiến Việt Nam mất ổn định chính trị, phân tán lực lượng và đó là chiêu bài gián tiếp để chống phá Việt Nam của những kẻ bành trướng, bá quyền Bắc Kinh
                  Hình ảnh trong ngày 28/6 tại biên giới giữa tỉnh Svay Rieng và tỉnh Long An, cho thấy sự xuất hiện và hoạt động tích cực của Thạch Setha, một thành viên “sừng sỏ” của Đảng Cứu quốc Campuchia, người đứng đầu tổ chức phản động có tên “Cộng đồng Khmer CPC Krôm” (KKKC) ở Campuchia, kẻ nổi tiếng vì những hành vi cực đoan chống Việt Nam và phá hoại mối quan hệ hữu nghị Việt Nam - Campuchia.
             Tháng 10/2002, tại Campuchia, tổ chức “Cộng đồng Khmer CPC Krôm” (KKKC) do Thạch Setha làm chủ tịch điều hành tại Campuchia, Thạch Son là phó chủ tịch hội đồng cố vấn, Thạch Ngọc Wath làm Tổng thư ký. Sau khi thành lập KKKC, Thạch Setha công khai tuyên truyền mục đích thành lập KKKC là để “theo dõi sự vi phạm nhân quyền của Việt Nam đối với Khmer CPC Krôm” nhằm tập hợp tài liệu, nhân chứng, vật chứng kiện lên cơ quan Cao ủy Liên hợp quốc về quyền con người có biện pháp đối với Việt Nam, buộc Việt Nam phải tôn trọng các quyền của người Khmer CPC Krôm”. Đồng thời, người này cũng đưa ra tôn chỉ, mục đích của tổ chức đó là đòi hỏi yêu sách phi lý về chủ quyền khi giương khẩu hiệu “đấu tranh đòi quyền làm chủ 12 tỉnh Nam Bộ của Việt Nam”.

             Không khó để nhận ra nhóm người Campuchia gây rối ở Long An đa phần đều mang theo máy quay phim, máy hình mọi lúc mọi nơi, bấm chụp lia lịa. Và những hình ảnh này đi đâu mọi người đều đã biết. Không phải ngẫu nhiên mà các trang báo đài hải ngoại lại có thông tin trước cả báo chính thống Việt Nam. Có mặt tại nơi xảy ra vụ việc, Thạch Setha liên tục giương cờ, hô hào, kích động đám người kia gây rối.

     Với những gì đã đang làm, Sam Rainsy và Thạch Setha ngày càng lộ nguyên hình của những kẻ phá hoại mối quan hệ hữu nghị Việt Nam - Campuchia.


no image

VỀ CHUYẾN THĂM CỦA TỔNG BÍ THƯ NGUYỄN PHÚ TRỌNG

Lữ Khách
Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng lên đường thăm chính thức Hoa Kỳ.

Thông tin từ nhiều tờ báo chính thông trong nước cho hay: "đêm 5/7, Tổng Bí thư Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam Nguyễn Phú Trọng và Đoàn đại biểu cấp cao Việt Nam đã rời Hà Nội đi thăm chính thức Hợp Chúng Quốc Hoa Kỳ"; tháp tùng Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng "ngoài một số lãnh đạo Đảng, Nhà nước, Quốc hội còn có cựu chiến binh, chức sắc tôn giáo, nhân sĩ, trí thức, doanh nghiệp" (Nguồn: VOV). 

Có thể nói nếu nhìn vào đội ngũ tháp tùng Tổng bí thư trong chuyến thăm này thì đây là một chuyến thăm lớn nhất từ trước đến nay của lãnh đạo Đảng CỘng sản và Nhà nước CHXHCN Việt Nam. Theo đó, trong đoàn có 3 thành viên Bộ Chính trị (gồm: Bà Tòng Thị Phóng, Ủy viên Bộ Chính trị, Phó Chủ tịch Quốc hội; Lê Thanh Hải, Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Thành ủy Thành phố Hồ Chí Minh) và đại diện đứng đầu các Bộ, ban ngành Trung ương. Vì vậy, nếu ai đó đánh giá chuyến đi qua các thành phần thì không thể không chung nhận định với người viết: Đó là một chuyến đi có ý nghĩa đặc biệt và những người tháp tùng đoàn cũng có một sự mệnh tương đối đặc biệt.

Để làm rõ sự đặc biệt này, người viết xin được mạn đàm đôi điều từ chuyến thăm Mỹ của người đứng đầu đảng Cộng sản Việt Nam. 


1. Câu chuyện về ý thức hệ


Chính thức có mặt tại Việt Nam sau sự sa lầy của người Pháp tại Đông Dương, người Mỹ đã thế chân một cách hoàn hảo với sự trợ giúp của đám quan thầy người Việt. Họ cũng đã những tưởng với sức mạnh vũ khí, đồng USD của mình và những chuyến đi đêm với các nước lớn có thể khuất phục được dân tộc Việt Nam. 21 năm cho 1 sự ảo tưởng và tất cả đã được đẩy đến cao trào là sự kiện 30.4.1975, mọi toan tính của người Mỹ sụp đổ cũng chính là lúc họ hiểu rằng, đã đến lúc rút khỏi toàn toàn ở Việt Nam. Đó cũng là một vùng đất họ không nên đặt chân đến, không nên có mặt. Sự thù hận trong thất bại chiến trận cùng với những toan tính tại VN chưa bao giờ hết tại Việt Nam đã khiến người Mỹ bất chấp công luận, đơn phương áp dụng lệnh cấm vận toàn diện lên Việt Nam. 


Như một thủ đoạn ép VN vào con đường cùng, trở thành một địch thủ chung của CNTB (Chủ nghĩa tư bản), họ đã rêu rao và luôn chuyện ý thức hệ CNXH, CNCS tại Việt Nam như một lực cản lớn nhất trong hành trình hội nhập- quốc tế. Và đương nhiên, chuyện gì đến sẽ phải đến: Cùng với một lối tư duy vận hành nền kinh tế không còn phù hợp khi chiến tranh đã kết thúc, lệnh cấm vận và câu chuyện 'ý thức hệ" được nói đến trong các mối quan hệ là hai nguyên nhân mang tính căn bản khiến nền kinh tế Việt Nam giai đoạn 1980 - trước 1986 có dấu hiệu khủng hoảng trầm trọng; và nếu chỉ cần duy trì thêm lối tư duy kinh tế cũ trong 1 - vai năm nữa thì không hiểu chuyện gì sẽ xảy ra. Chính sách mở cửa được khởi xướng năm 1986 đã cứu cho VN một bàn thua trông thấy trên mặt trận kinh tế với người Mỹ.  


Năm 1995, trong  một nỗ lực từ hai phía và có dấu ấn tương đối đặc biệt của tổng thống Bin Clinton trong việc bình thường hóa quan hệ Việt - Mỹ. Tuy nhiên, cũng cần thấy rằng, người Mỹ chỉ chấp nhận VN trên khía cạnh kinh tế; nghĩa là họ sẽ thiết lập các mối quan hệ làm ăn, các hoạt động đầu tư trên đất nước Việt Nam và quan hệ thương mại khác nhưng vẫn có một sự cách trở mang tên "thể chế". Các cuộc gặp giữa lãnh đạo hai nước vẫn diễn ra, tuy nhiên nếu ai theo dõi kỹ sẽ nhận ra rằng, chính trị gia Việt được người Mỹ mời đến thăm, hội kiến tại Mỹ đa phần là người đại diện cho Nhà nước thay vì đó là đại diện chính đảng lãnh đạo tại VN: Đảng Cộng sản. Vì vậy, đã có một thời nhiều người tự đặt câu hỏi: Tại sao Tổng bí thư Đảng Cộng sản VN rất ít và thậm chí là chưa từng đi thăm Mỹ như những chức danh khác: Chủ tịch nước, thủ tướng Chính phủ. 


Đến năm 2014, UVBCT, Bí thư Thành ủy Hà Nội Phạm Quang Nghị thăm Mỹ. Giới quan sát trong nước và quốc tế đã đặc biệt quan tâm tới chuyến đi này bởi đây là lần đầu tiên đại diện một chính đảng ở VN tới thăm nước Mỹ. Thế nhưng, mặc dù chuyến đi đã đạt được không ít thành quả, vậy nhưng đó cũng chưa thể gọi là sự cởi bỏ hoàn toàn của người Mỹ về mặt ý thức hệ. Tiếp đón và hội kiến với Bí thư Thành ủy Hà Nội là đại diện các chính đảng, các thượng nghị sỹ...


Tuy nhiên, chuyến thăm của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng tới Mỹ từ thuở bắt đầu đã xuất hiện những tín hiệu tốt lành về câu chuyện ý thức hệ của người Mỹ về VN. Chủ thể đứng ra mời TBT Nguyễn Phú Trọng thăm là Chính phủ Mỹ, đó không phải là một chính đảng mời đại diện một chính đảng. Nghĩa là họ đã công nhận tại VN Đảng Cộng sản là một chính đảng lãnh đạo và đương nhiên, Tổng bí thư - không đơn thuần là người đứng đầu đảng. Đó là một chức danh có một vai trò đặc biệt trong vận hành thể chế chính trị tại VN: Đưa ra đường lối phát triển và quyết định các vấn đề quan trọng của đất nước. Đây cũng có thể xem là một thắng lợi có tính bước ngoặt trong việc làm chuyển đổi suy nghĩ của người Mỹ về Việt Nam; và cũng xin nói với những ai đang vin vào chuyện người Mỹ chỉ chấp nhận VN hoàn toàn nếu VN thay đổi chế độ: Đó là minh chứng hùng hồn nhất chứng tỏ rằng, VN vẫn đủ sức vừa hội nhập vừa gìn giữ được cái riêng có, cái bản sắc của chính mình. 


2. Câu chuyện TPP


Thông thường chuyến thăm của một người đứng đầu Đảng thì vấn đề được hai bên quan tâm là vấn đề chính trị đơn thuần; người ta sẽ ít đặt vấn đề kinh tế trên bàn làm việc. Tuy nhiên, với những diễn biến mới liên quan TPP từ nước Mỹ (Thượng - Hạ viện đã thông qua dự luật TPA - cho phép tổng thống quyền "đàm phán nhanh" với các đối tác gia nhập TPA, Tổng thống Obama cũng đã ký dự luật để hợp pháp hóa cái quyền này) và với thông điệp từ chuyến thăm (Do chính phủ Mỹ mời sang thăm) thì điều đó đồng nghĩa với việc TPP có thể sẽ là một trong những mục tiêu được đặt ra. Và xem chừng, trong một bối cảnh mà mọi sự tương đối thuận chiều thì rất có thể sau những nỗ lực vận động của đoàn VN thì TPP đã rất gần với VN. 


3. Câu chuyện dỡ bỏ hoàn toàn lệnh cấm vũ khí sát thương đối với Việt Nam. 

Người Mỹ đã dở bỏ một phần của lệnh cấm vũ khí sát thương đối với VN; VN vẫn không ngừng theo đuổi mục tiêu dỡ bỏ hoàn toàn trong các lần đàm phán và thông qua các cuộc viếng thăm của chính giới Mỹ tới VN. Và theo một thông báo từ hãng tin lớn của quốc tế thì từ ngày 13 đến 14/7, Ông Frank A. Rose Trợ lý Ngoại trưởng Mỹ phụ trách kiểm soát và thanh sát vũ khí sẽ có mặt tại Việt Nam từ ngày 13 đến 14/7 (Nguồn: BBC). Dự kiến trong nội dung làm việc của ông này với Bộ Ngoại giao VN thì vấn đề vũ khí sát thương liên quan đến VN cũng được đưa ra bàn bạc. Việc thông báo này cũng được đưa ra trước thềm chuyến thăm của TBT Nguyễn Phú Trọng tới Mỹ càng cho thấy, người Mỹ cũng đã mở lòng với nội dung này. Có thể sẽ chưa có mọt thứ gì chắc chắn trong chuyện này nhưng ít nhất nó cũng nhen lên niềm hi vọng để người Mỹ dỡ bỏ hoàn toàn lệnh cấm vũ khí sát thương đối với VN. 

Tái bút: Người viết xin được mạo muội bàn qua về ba vấn đề trên đây. Nếu có khiếm khuyết xin nhận những lời bổ cứu! 
03/07/2015
no image

BAO GIỜ CHO HẾT NHỮNG CHUYẾN VIẾNG THĂM?

Lữ Khách
Người Mỹ lại có một cuộc bày trò tương đối đình đám. Đó là lời nhận xét có lẽ không thể nào xác đáng hơn trong một cuộc tiếp xúc giữa chính quyền Mỹ với một số đại diện giới hoạt động người Việt Nam tại hải ngoại đã diễn ra ở Nhà trắng hôm thứ Tư (Nguồn tin BBC cho biết). 

Các cá nhân người Việt xuất hiện lần này tại cuộc tiếp xúc lần này vẫn là những cái tên rất quen thuộc; trong đó phải kể đến như Cù Huy Hà Vũ, Nguyễn Quốc Quân và một số thành viên được giới thiệu là người của tổ chức "Việt Tân". Và nếu ai đó quan tâm thì hẳn đều biết, không chỉ xuất hiện những gương mặt thân quen mà cái hình thức được gọi với cái tên "cuộc tiếp xúc này" cũng đã diễn ra cũng đã được diễn ra cách đây chừng 1 tháng với một cái tên nghe trang trọng hơn: Điều trần (http://www.bbc.com/vietnamese/vietnam/2015/06/150618_blogger_dieu_cay_dieu_tran_tai_hoa_ky). Tuy nhiên, có lẽ để có thêm một cái nhìn về các hình thức hoạt động kiểu này, người viết sẽ không đề cập tới những câu chuyện hình thức hay chuyện về các cá nhân cụ thể trong đó. Xin được nói về một trong những khía cạnh có thể xem là quan trọng nhất: Nội dung các hoạt động này. 
Phó Trợ lý Ngoại trưởng Scott Busby (bìa phải) và giới hoạt động người Việt trước cuộc gặp (Ảnh BBC). 

Đã rất nhiều người trong đó có tôi thử hỏi rằng, tại một 'cuộc tiếp xúc" được giới thiệu vô cùng long trọng một cách tổng thể như "các thành viên của cộng đồng hoạt động dân chủ, nhân quyền của Việt Nam tại Mỹ"; rồi các cá nhân cụ thể cũng được gắn vào những danh xưng mà chắc chắn chỉ cần đọc một lần thì sẽ nhớ mãi: "ông Cù Huy Hà Vũ, cựu tù nhân chính trị", "bác sỹ Nguyễn Quốc Quân, đại diện Cao trào Nhân bản, đại diện các tổ chức và đảng phái như BP SOS, Đảng dân chủ Việt Nam, Việt Tân". Và chủ thể đứng ra tiếp đoàn người này và địa điểm diễn ra cũng long trọng không kém: "các quan chức Bộ ngoại giao Mỹ tiếp ở Nhà Trắng" (Giám đốc cấp cao Vụ Châu Á, Dan Kritenbrink, Giám đốc cấp cao Vụ đa phương và Nhân quyền, Stephen Pomper, ngoài ra còn có các quan chức thuộc Bộ Ngoại giao Mỹ như Phó Trợ lý Ngoại trưởng Scott Busby). Đó cũng là lí do khiến bất cứ ai cũng không thể cho đó là một cuộc đùa giỡn về mặt nhân quyền hay một hoạt động mang tính hình thức; và đương nhiên, nhìn hình thức như thế chắc hẳn nội dung cuộc "tiếp xúc" cũng ghê gớm lắm.....

BBC Việt ngữ thông qua nhiều nguồn tin (chắc từ miệng Cù Huy Hà Vũ và Nguyễn Quốc Quân) đã cho hay:  "Nhà Trắng "muốn chia sẻ với chúng tôi kế hoạch của họ và lắng nghe các ý kiến, thông tin về cuộc gặp tới đây với ông Nguyễn Phú Trọng".


Phải thú thực là vừa nghe điều này người viết - tôi đã suýt "ói". Và tất nhiên, nó không bắt nguồn từ chuyện đúng - sai về mặt thông tin được BBC cho hay, nó bắt nguồn từ cái cách mà người Mỹ đã làm trước chuyến thăm của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng dự kiến sẽ diễn ra vào đầu tháng 7 này. 

Nước Mỹ vẫn được biết đến là đất nước có sức mạnh chi phối ghê gớm với phần còn lại của thế giới mà xem ra dù Trung Quốc có trỗi dậy khoảng vài chục năm nữa e khó lòng địch nổi. Họ cũng đã khiến không chỉ các đối thủ mà còn cả những đồng minh thân cận như Đức, Pháp, Anh tại EU nhiều phen há hốc vì sử dụng các thiết bị giám sát, nghe trộm phương tiện thông tin của các nhà lãnh đạo các nước này (http://vi.rfi.fr/quoc-te/20150702-bao-chi-chau-au-to-giac-diep-vu-nghe-len-cua-my-trong-chinh-gioi-duc/).... Thế mạnh về khoa học kỹ thuật tiên tiến được cho là lí do hàng đầu khiến người Mỹ có thể làm được những điều không tưởng, thậm chí cỗ máy này của họ cũng đã ít nhiều thành công tron các hoạt động lật đổ tại Châu Á, Châu Phi trong thời gian qua. Cho nên, hẳn mọi người đã bất ngờ như thế nào khi biết người Mỹ đã sử dụng một "trò mèo hết sức" như thế nào trước thềm chuyến thăm của một nhà lãnh đạo đến từ Việt Nam. Tôi có cảm giác là người Mỹ chỉ lợi dụng đám này hơn là sử dụng sức mạnh của đám này bởi ở Việt Nam những cái tên như Cù Huy Hà Vũ, Nguyễn Quốc Quân với đám "Việt Tân" là những kẻ bỏ đi. Và câu hỏi đặt ra ở đây là liệu người Mỹ đã có một sự lầm tưởng nhất định đối với những cá nhân này hay họ đang cố tình bông đùa những kẻ bỏ đi kia?

Về nguyên nhân có mặt tại Mỹ của Cù Huy Hà Vũ thì chắc sẽ không cần nói thêm. Một kẻ không còn giá trị trong nước và sang Mỹ như một món quà đãi ngộ và người Mỹ muốn thông qua đó để củng cố tinh thần đám chống đối bên trong theo kiểu: Nếu thất thế và tù tội thì sẽ được sang Mỹ. Nói như thế để thấy rằng, dù ở Việt Nam hay ở Mỹ những kẻ như Vũ đều là thứ bỏ đi và với sự thiếu vắng thông tin từ lâu Vũ cũng chỉ là một kẻ nói phét và chưỉ láo.

Như thế, người Mỹ chắc chắn biết thừa điều đó nhưng tại sao họ vẫn sẵn lòng tiếp kiến đám Cù Huy Hà Vũ hay Nguyễn Quốc Quân? người Mỹ yêu cầu được "tiếp kiến" hay đám người này chủ động đặt vấn đề? 

Để chứng minh mình còn giá trị đương nhiên nó không thể diễn ra ngoai hoạt động của chính cá nhân đó. Sang Mỹ và có mặt tại Mỹ đối với những cá nhân này xem là vinh dự chứ không phải là đày ải. Với một sự tự tôn như thế, tính tự trọng không cho phép họ từ bỏ những chiêu trò cũ để an phận làm thuê kiếm sống tại Mỹ. Họ vẫn phải hoạt động dù cho điều kiện tại Mỹ, sự xa cách quê hương, bản quán không cho phép họ có được những điều người Mỹ cần như thuở còn ở trong nước. Và xem chừng, đám người này chỉ dấu được sự thất thế, bị ghẻ lạnh của mình nếu không có những đoàn quan khách từ Việt Nam sang thăm bởi khi đó họ có lí do để im lặng và an phận thủ thường với những cương vị mờ nhạt. Vậy nhưng, khi đã có những đoàn khách viếng thăm (như chuyến thăm của TBT Nguyễn Phú Trọng sắp tới) thì họ lại cuống cuồng lên và họ cũng không chờ đến lượt mấy ông chủ, bà chủ người Mỹ giao nhiệm vụ hay đặt hàng như trước đây. Nhu cầu chứng minh giá trị của mình buộc những kẻ này phải muối mặt đến xin để được hoạt động và chính sự 'tự nguyện" hoạt động không đòi công lênh này đã trùng với mục đích của đám người Mỹ vẫn thường xuyên xem Việt Nam là một cái gì đó cần được khuất phục. Cho nên, nếu như đề nghị từ đám người gốc Việt Nam là được hoạt động thì những người Mỹ quyền uy kia lại nghĩ rộng hơn, nghĩ xa hơn; ý tưởng về những cuộc tiếp kiến hay hội đàm vốn đã không quá lạ lẫm với chiêu bài của người Mỹ vì thế lại tiếp tục được tái hiện và đáng nói hơn, đám người Việt vong quốc kia vẫn không thể biết được mình đang bị lợi dụng? 

Không biết đến bao giờ làng "dân chủ Việt" tại Mỹ mới thoát khỏi cái cám cảnh này. Và không biết nếu lịch trình viếng thăm Mỹ của các nhà lãnh đạo Việt Nam tới Mỹ dày đặc thì không hiểu đám này còn muối mặt đến thế nào? 
 ĂN VẠ THỜI A - CÒNG

ĂN VẠ THỜI A - CÒNG

KhanhKim@ (Tre Làng). 

Chuyện kể: Chí Phèo kẻ Ăn vạ thời A Còng.

Thời phong kiến Thị Mầu "Mãn Nguyệt, chửa hoang". Chánh Tổng, Lý trưởng...phạt vạ để các cụ kiếm bữa chén. Hay anh Chí Phèo Làng Vũ Đại ngày ấy, bị xã hội làm bần cùng hóa, rạch mặt ăn vạ để có tiền uống rượu, trả thù đời. Cứ tưởng ngày xưa, cái thời phong kiến, cái thời cổ lai hy ấy mới có trò ăn vạ. Thế mà ngày nay, văn minh thời @ cũng có diễn trò ăn vạ….Ăn vạ ngày nay đã biến tướng thành nghề ăn vạ "thời thượng", ăn vạ văn minh, văn minh ăn vạ của thời tự do, dân chủ lạ lắm thay?

Chẳng là mới đây kẻ ăn vạ tên là Trần Anh Cường (33 tuổi), ở Hà Nội chuyên "hành nghề" ăn vạ Giao thông được vài tháng, nghe đâu mới thực hành ăn vạ nhõn 6 vụ đã bị CA tóm gọn. Mỗi vụ ăn vạ, hắn ta "được bồi thường" từ vài chục bạc lẻ, có vụ trúng quả đậm "vào cầu" son kiếm cả tiền triệu. Để ăn được vạ, kiếm được tiền kẻ ăn vạ Trần Anh Cường diễn trò "khổ nhục kế" lao đầu vào Ô tô, quyệt người vào Xe máy (đương nhiên các xe bị ăn vạ đi chậm, sắp đỗ) rồi kẻ ăn vạ ngã lăn ra đường, vật vã, kêu la đòi phạt vạ, cách ăn vạ chẳng khác gì anh Chí Phèo ngày xưa rạch mặt ở Làng Vũ Đại.

Ấy là chuyện đời thường, chuyện muôn thuở của những kẻ ăn vạ theo kiểu giang hồ, nay lại đang biến tướng sang ăn vạ “văn minh” vì mầu cờ sắc áo trong thi đấu thể thao tầm cỡ quốc tế. Chẳng là cách đây không lâu SEA Games ở Singapore thi đấu võ đối kháng Pencak Silat. Có võ sĩ yếu thế, đánh không nổi đối phương nên giở trò... ăn vạ. Tỷ như Võ sĩ Adilan Chemaeng sau khi vượt qua được 1 võ sỹ của Indonesia có tên Muhamad Yachser Arafa ở Tứ kết bằng chiêu "Nằm sàn" ăn vạ. Bước vào Chung kết gặp Nguyễn Thái Linh (Việt Nam), khi bị Võ sĩ (ta) quật ngã nhiều lần trong hai hiệp đầu, đến hiệp thứ ba biết chắc thua, trong một pha giáp chiến, Chemaeng "vô tình hay hữu ý" hứng trọn cú đấm của Thái Linh vào quai hàm bên trái, anh ta nằm lăn ra "bất tỉnh Nhân sự". Cán bộ Y tế vội vã vào "sới" cấp cứu, lay mãi vẫn không tỉnh, cứ tưởng anh ta xấu số thiệt phận, gặp vận hạn không may, sớm từ giã cõi đời khi sự nghiệp đấu trường vẫn còn đang dang dở. Thái Linh đã phạm luật đương nhiên bị xử thua. Tuy nhiên đấu sỹ ăn vạ đã không chết anh ta đã thắng "thắng trong tư thế thua", điều đáng nói là, đến khi lên bục nhận Huy chương Vàng anh ta vẫn cười tươi, khoác trên mình lá cờ tổ quốc ra vẻ "ta đây" tự hào lắm. Hóa ra anh ta cũng sử dụng "tuyệt chiêu"... ăn vạ của Chí Phèo ớ VN

Mới đây lại có chuyện một số Nhà Báo trẻ Việt Nam thời nay, do thiếu tu dưỡng, rèn luyện đạo đức, nhân cách bản thân, cùng bản lĩnh chính trị. Họ ra ngoài đời cùng với lối hành xử vô văn hóa, ăn vạ theo kiểu Chí Phèo làng Vũ Đại. Chẳng là SEA Games bế mạc ngày 16/6 thì chiều ngày 18/6 mấy anh NB trẻ giao lưu bóng đá, tinh thần thể thao thật đáng khen. Thế nhưng điều đáng chê trách là xong trận đấu các NB đã nhậu tới bến, say bí tỷ, nên các vị cứ tưởng mình "Vưỡn" đang “tác nghiệp” trong tình trạng bị nàng “tiên tửu” hớp mất hồn, đôi chân các Nhà Báo bước loạng choạng, ngoắt ngoéo hình “Chữ Chi”, mồm của Nhà Báo, lời của rượu bia, nhân cách của Chí Phèo, rồi NB lăn quay ra, nằm vạ giống hệt anh Chí của làng Vũ Đại năm nào. Mấy tờ lá cải, cùng hội Rận chủ trong nước được dịp bâu vào “Gâu, gâu” như loài Cẩu ngửi thấy mùi C… hít, ngửi rồi “Câu viu” giật tít. Mạnh mồm hơn tay TS Nguyễn Xuân Diện còn vu cáo “Công an Hà Nội hành hung Nhà Báo khi đang tác nghiệp”. 

Ô hô ông TS Hán Nôm có ăn, có học mà thiếu suy nghĩ, ăn nói hàm hồ, lẫn cả hồ đồ, tư duy bệnh hoạn như kẻ vô học, thì Ông TS kẻ mang tên Nguyễn Xuân Diện chẳng khác đếch gì thằng “Tiến sỹ” chuyên ăn vạ Chí Phèo của Làng Vũ Đại.

Ăn vạ ngày nay hình như đang biến tướng, trở thành nghề, thành mốt Văn minh thời @ của những kẻ “chuyên ăn vạ”, thời dân chủ. Mấy năm gần đây trào lưu tự do, dân chủ của phương Tây đã tràn vào VN qua khe cửa hẹp. Những kẻ sớm nhuốm màu dân chủ thời nay, là các vị trí thức bất mãn, những kẻ hám danh, hám lợi và cả những kẻ lưu manh tập hợp lại thành bầy đàn “rận chủ VN” Treo đầu Dê bán thịt Chó. Nếu ai đã từng chứng kiến, hay được xem Clip những cử chỉ, hành động của nhà dân chủ (rận chủ) VN, Bùi Thị Minh Hằng trong các cuộc biểu tình lớn nhỏ ở Tp Hồ Chí Minh hay Thủ đô Hà Nội thì đến “vãi cả linh hồn”cho Chúa, bởi những hành vi ngông cuồng của Ả dân chủ (rận chủ) giả Cầy chuyên ăn vạ này. Minh Hằng không ngần ngại nổi máu Chí Phèo để cào L…ăn vạ, rồi vu cáo Chính quyền đàn áp, bắt bớ Nhân Dân, đàn áp những nhà hoạt động nhân quyền, đòi tự do dân chủ. Hậu quả là sau những đợt gây rối, ăn vạ là “mình mẩy” của Ả đầy các vết thẹo dọc ngang, lốm đốm hoa cà, hoa cải, cứ như ghẻ lở, hắc lào Eczema, tổ đỉa bởi những cú va quyệt, lăn ra đường, cào cấu có chủ đích để kiếm cớ ăn vạ, người ta lầm tưởng nhà dân chủ đời mới Bùi minh Hằng là dân “chửi thuê, khóc mướn”, dân giang hồ cộm cán, hay tướng cướp đàn bà mới nổi danh, chứ đâu phải là “người phụ nữ can trường”, nhà “dân chủ lừng danh”, mà giới Rận chủ đang tung hô, bởi cái miệng của Mụ lúc nào cũng muốn ngoác ra hơi tý là “máu trên, máu dưới” chuyên ăn vạ theo kiểu Chí Phèo. Vì có bề dày những thành tích bất hảo nên "nhà dân chủ" lưu manh Bùi Thị Minh Hằng đã bị TAND tỉnh Đồng Tháp cho bóc lịch 3 năm tù giam

Thành tích ăn vạ tiếp theo nếu không nói đến sẽ là điều khiếm khuyết, đó là hình ảnh một người đàn bà “Can trường khác” khác, thị đi đâu, làm gì cũng cắp nách hai đứa con nhỏ (ngoài luồng) Hoàn cảnh đơn chiếc (chồng bỏ), con mọn, nhưng Ả lại rất tích cực tham gia vào các hoạt động biểu tình gây rối, chống phá chính quyền. Theo Tre làng :http://trelangblogspotcom.blogspot.com/2014/01/chan-dung-nha-zan-chu-tran-thi-nga.html.

Người đàn bà đó là kẻ "ăn vạ chuyên nghiệp" có cái tên Việt Nam quen thuộc Trần Thị Nga (Nga Phủ Lý). Nhiều người vừa đùa, vừa thật, cười mà nói rằng, “Có thể do Thị cùng quê với Chí Phèo nên có sự trùng hợp ăn vạ một cách ngẫu nhiên giống nhau đến kỳ lạ. Có lẽ Chí Phèo là Sư tổ 3 đời của Thị Nga, hồn ma Lão Chí sống dậy truyền nghề cho Thị “bí quyết nằm vạ”, các “chiêu ăn vạ” chẳng khác gì Chí Phèo Làng Vũ Đại năm nào”. Cũng giống nhà dân chủ Bùi Hằng nếu ai đã nhìn thấy, đã từng chứng kiến hay xem các Clip trong Youtube thì Trần thị Nga như một Nữ quái “rách giời rơi xuống” về độ ngoa ngắt, lẫn cả sự điêu toa chưa từng có ở phụ nữ Việt. Mới vào làng rận chủ mà cái thứ tự do kiểu Mỹ đã ngấm vào máu, vào xương, vào thịt Mụ, qua các hành vi ngông cuồng, vi phạm pháp luật coi trời bằng vung của Ả, Thị vào nơi Công quyền cứ như vào chốn không người. Thị Nga cuồng ngôn, lẫn lộng ngôn mạt sát chửi bới cán bộ, người thi hành công vụ cứ như cái “máy nói”, cái “máy chửi” đã cài đặt sẵn phần mềm, với cái mồm loe có công suất bằng cả chiếc Loa nén 1000W đang mở hết công suất. Mụ chửi tất tần tật, chửi chính quyền từ “dưới lên trên, từ trên xuống dưới” với những từ ngữ vô văn hóa, vô cùng mất dạy mà ở bài viết này TG không tiện đề cập vì nó ô nhiễm môi trường....Thế nhưng khi bị nhắc nhở, bị xử lý là thị lăn ra ăn vạ…chẳng khác gì gã Chí Phèo đồng hương của thị, với cái mồm leo lẻo vu cáo chính quyền, Công an đàn áp Nhân Dân. Cũng vì tính nhân đạo vì 2 đứa con nhỏ “ngoài luồng” của mụ, mà chính quyền đã nương tay không đưa thị vào vòng lao lý.

Có người nói Nếu có một hình ảnh để cụ thể hóa, để mô tả con người này thì chắc nhân vật Chí Phèo trong tác phẩm cùng tên của cố nhà văn Nam Cao chắc là một sự so sánh mang nhiều yếu tố tương đồng về những hoạt động "rạch mặt ăn vạ quen thuộc"; song giữa Thị Nga và nhân vật Chí Phèo kia khác nhau hoàn toàn về bản chất: Một bên bị xã hội làm bần cùng hóa, lưu manh hóa (Chí Phèo) và một bên Trần thị Nga đã tự làm lưu manh hóa bản thân cào đời ăn vạ để kiếm miếng cơm manh áo và trả thù đời lại được khoác áo nhà dân chủ

Ăn vạ ngày nay hình như đã thành nghề của các nhà dân chủ VN. Vẫn là chuyện ăn vạ, chẳng là cách đây ít tháng gã Chí Phèo “Tuyến râu xồm” ở Quận Long biên Hà Nội gây thù chuốc oán với ai ngoài giang hồ, bị mấy thằng côn đồ đánh cho toác cả đầu “máu me be bét” đầy mặt, nhìn mà kinh, mà hãi cứ tưởng anh Chí sắp chết đến nơi. Hội “rận chủ” nhao nhao được thể vu oan giá họa, vu vạ cho CA giả dạng côn đồ hành hung Chí Xồm, đồng thời chúng nhanh nhảu tung ảnh mặt mũi Chí Xồm bê bét máu ra thế giới, để tố cáo chính quyền đàn áp các nhà dân chủ VN. Giới rận chủ trong nước, đám phản động nước ngoài, cùng mấy Ông, Bà Dân biểu tây lông, mắt xanh, mũi lõ đã khai thác triệt để hình ảnh phản cảm, được cho là ăn vạ cứ như thật này, đồng thời tung hô Chí Xồm như một anh hùng hảo hớn của giới dân chủ đời mới VN. Nghe đâu Chí xồm có vẻ tự hào lắm, bởi sau cú ăn vạ “máu me be bét” hắn ta được cả thế giới Rận chủ quan tâm, lại được “vinh dự” gặp gỡ, chụp ảnh chung với ông John McCain Thượng Nghị sỹ, Chủ tịch Ủy ban Quân viện Thượng viện Hoa kỳ khi ông ta sang thăm và làm việc tại VN. Kẻ mà hơn 40 năm trước đã từng cưỡi máy bay phản lực ném bom tàn phá Thủ đô Hà Nội gieo rắc tội ác đối với Nhân Dân VN. Vì thế “cái gọi” niềm tự hào hoang tưởng của Chí Xồm, cùng với sự “mãn nguyện” tự sướng của đám Rận chủ trong nước thời gian qua. Thì đó lại là niềm bất hạnh của dân tộc Việt Nam khi sản sinh ra con người bất trung, bất hiếu như đám Rận này. 

Nói về làng rận chủ VN ngày nay, cứ như một câu chuyện cổ tích dài chưa thấy có hồi kết, bởi xoay quanh vẫn là chuyện ăn vạ. Ăn vạ để được xuất ngoại, Ăn vạ để có Đô la nên phong trào ăn vạ ngày càng nảy nở và phát triển. Chẳng là ngày gần đây Rận chủ Trịnh Bá Tư ở Hoài Đức bắt trước đàn anh, đàn chị cũng dở trò ăn vạ. Cách mà Bá Tư thể hiện chẳng khác gì Chí Tuyến Râu xồm hay Trần thị Nga cùng với Ả Bùi Hằng. Chắc lũ rận này đã học cùng chung một giáo án của một “Lò” đào tạo cách ăn vạ, cách nằm vạ do hồn ma anh Chí Làng Vũ Đại năm xưa biên soạn và truyền lại. Chuyện kể như thế này: Trịnh bá Tư đi đón bố ra tù mà kéo theo mấy chục rận chủ và đám chống đối chính quyền khoác áo “dân oan” Hoài Đức. Có những kẻ chẳng dây mơ dễ má, máu mủ ruột già gì cả, tỷ như Nguyễn trường Thụy cùng một số kẻ khác...cũng đi đón Trịnh Bá Khiêm. Đi đón tù lại mang theo biểu ngữ với khẩu hiệu chống đối Chính quyền, chúng gây rối khu vực gần Trại giam, với lời lẽ thách thức chính quyền, xúc phạm lực lượng Công an đang làm nhiệm vụ. Người dân địa phương gần Trại giam số 6 Nghệ An thấy cảnh “chướng tai gai mắt” của những kẻ bất lương họ đã ra tay “Hành đạo” xử lý đám rận này bằng bạo lực. Thế nên mới có hình ảnh Trịnh bá Tư “máu me lại be bét” trên mặt giống hệt cái mặt l*** của anh Chí Râu Xồm hôm nào. Bổn cũ soạn lại chúng lại ăn vạ đổ riệt cho CA giả danh côn đồ hành hung và chúng lại tung ảnh cái mặt L.. bê bết máu của Trịnh Bá Tư ra toàn thế giới để vu cáo chính quyền.

Thế đấy hiện nay, phong trào ăn vạ đang dần trở thành “mốt” thời thượng, thời @ của giới Rận chủ VN. Nhất là trong thời đại Công nghệ thông tin phát triển bùng nổ như vũ bão, có sự lan truyền rất nhanh từ các mạng xã hội facebook, chúng dễ dàng đưa những hình ảnh được cắt xén, kỹ thuật công nghệ lồng ghép rất công phu không phân biệt được thật giả: "không thật mà như thật, phải mà không phải, không có mà cứ như có...", cùng lời lẽ xuyên tạc, trò vu khống, bịa đặt hèn hạ để vu cáo chính quyền. Hiện nay những hành vi ăn vạ, cũng như cách mà đám Rận đang tập trung chĩa mũi nhọn, tuyên truyền, xuyên tạc, nói xấu Chính quyền (đặc biệt là ngành CA) là hành vi rất nguy hiểm. Nếu không cảnh giác sẽ có một số người dân, do thiếu thông tin, bị chúng lừa bịp, tưởng là thật, từ đó họ vô tình bị cuốn theo những luận điệu xuyên tạc, vu cáo, bịa đặt trắng trợn này, mà nhìn nhận sai lệch về đường lối, chủ trương, chính sách của Đảng và Nhà nước, thiếu thiện cảm với ngành CA, đồng thời cổ vũ, ủng hộ những hành vi chống đối của đám rận chủ đội lốt “dân oan” để chống đối Đảng và Nhà nước.

Tất cả những gì mà đám Rận chủ đã, đang thể hiện, những điều mà chúng đã cho mọi người thấy đều xuất phát từ sự giả dối của những kẻ bất lương, yêu nước bằng mồm, sẵn sàng bán rẻ lương tâm vì những đồng đô la bẩn thỉu mà chúng đang tự nguyện làm con rối cho các cá nhân, tổ chức, cùng bọn phản động nước ngoài âm mưu “diễn biến hòa bình”, cổ súy cho cái gọi CM màu để chống phá, lật đổ chính quyền VN hiện nay.

Này nhé, hỡi các nhà dân chủ “treo đầu dê bán thịt chó”, quá đủ rồi cái thứ tự do, dân chủ, nhân quyền “vì đồng đô la bẩn thỉu” mà bán rẻ lương tâm của các vị. Đừng cường điệu hóa, lợi dụng tự quá mức mà các vị “dân chủ” chuyên ăn vạ đang “coi trời bằng vung” tung ra lắm chiêu, nhiều trò lưu manh, làm vẩn đục bầu không khí trong lành, yên bình vốn có bấy lâu nay của xã hội Việt Nam. Tôn trọng tự do, dân chủ không có nghĩa “dân chủ quá trớn, tự do quá đà”, để cho những kẻ núp danh dân chủ, nhân quyền, hay dân quyền…chống phá đất nước. Để bảo vệ sự tồn vong của chế độ và sự bình yên, hạnh phúc của Nhân Dân, đã đến lúc Chính quyền phải ra tay trước khi quá muộn, để trừng trị những kẻ lưu manh, cơ hội chính trị, những kẻ hám danh, hám lợi, chuyên ăn vạ, “yêu nước bằng mồm, bằng đồng đô la bẩn thỉu”, bất chấp pháp luật, với dã tâm phản bội Tổ quốc bằng cách ăn mày dân chủ như hiện nay. Phải trừng trị "thẳng tay" để chúng không có cơ hội quậy phá, làm loạn đất nước được nữa. Mong lắm thay.

Ngày 3 tháng 7 năm 2015
02/07/2015
no image

THỰC HƯ UBND TP HCM CHO THANH TRA ĐỂ CẢNH CÁO BÀ HIỆU TRƯỞNG ĐẠI HỌC HOA SEN

Lữ Khách
Nhân tháng mãn khoá, nghỉ hè của nhiều cấp và hình thức đào tạo tại Việt Nam, có lẽ câu chuyện chốn học đường thu hút sự chú ý đặc biệt của công luận diễn ra tại Đại học Hoa Sen (TP.HCM). 
Trường Đại học Hoa Sen (Ảnh: GDVN)
Nguồn cơn của câu chuyện bắt đầu bởi hai sự việc có tính chất đồng thời. Đầu tiên là câu chuyện liên quan bài diễn văn của TS. Bùi Trân Phượng - Hiệu trưởng nhà trường lễ trao bằng tốt nghiệp lần thứ 26 (http://tintuc.hoasen.edu.vn/vi/3384/thong-tin-su-kien/dien-van-hieu-truong-nhan-le-trao-bang-tot-nghiep-lan-thu-26) và thông tin "Thanh tra toàn diện trường đại học hoa sen" được đăng tải trên báo Giáo dục Việt Nam (http://giaoduc.net.vn/Giao-duc-24h/Thanh-tra-toan-dien-truong-Dai-hoc-Hoa-Sen-post159497.gd). 

Câu hỏi được đặt ra là giữa hai câu chuyện đó diễn ra một cách ngẫu nhiên hay câu chuyện này chính là nguyên nhân có câu chuyện thứ hai? Nghĩa là chính vì việc có bài phát biểu có nội dung "nhạy cảm" của bà Hiệu trưởng nên UBND TP Hồ Chí Minh mới ra quyết định tiến hành thanh tra toàn diện trường Đại học này. 

Xin bắt đầu với bài phát biểu của Tiến sỹ Bùi Trân Phượng - Hiệu trưởng Đại học Hoa Sen: Bài diễn văn đã nhắc đến một vấn đề được sự quan tâm lớn từ trong nước, nhất là đội ngũ trí thức, học sinh sinh viên: Vấn đề chủ quyền trên Biển Đông. Xin khẳng định điều này bởi cách đây cũng chừng 2 năm chính đội ngũ sinh viên, học sinh tại TP Hồ Chí Minh học tập học sinh, sinh viên Hà Nội đã xuống đường tuần hành phản đối TQ xâm lấn, có hành vi ngang ngược trên biển Đông. Và mặc dù không lâu sau đó các hoạt động tuần hành lắng xuống nhưng trên các diễn đàn chính thức, không chính thức đội ngũ này vẫn liên tục bàn và nói về vấn đề Biển Đông. Điểm khác biệt lớn nhất ở đây cũng giống như với các hoạt động tuần hành trước đó là không ai được cấm đoán việc bàn luận về vấn đề Biển Đông, chỉ cấm việc "nhân danh" đó để thực hiện các mục tiêu khác. Việc nhận thức rõ hơn về tình hình biển Đông vì thế không chỉ là cách các công dân hiểu hơn về một vấn đề có tính hệ trọng quốc gia mà đó còn là một cách mà các chủ thể trong xã hội tự trang bị cho mình những điều kiện cần thiết để phân biệt đúng - sai, yêu nước và lợi dụng lòng yêu nước... 

Vì thế, cái thông điệp mà Bà Hiệu trưởng gửi đến các tân cử nhân của Nhà trường vì thế cũng là một chuyện hết sức bình thường. 

Xin được lược trích một số đoạn trong bài phát biểu của TS Bùi Trân Phượng: 

- "Trong thông điệp gởi đến các tân khoa ngày hôm nay, tôi muốn nói đôi lời về hai vấn đề dường như không mấy liên quan. Tuy không liên quan với nhau, nhưng cả hai vấn đề này đều nóng bỏng, thiết thân đối với sứ mạng giáo dục và những giá trị cốt lõi mà trường Hoa Sen theo đuổi từ 1991 tới nay, đã gần một phần tư thế kỷ. Đó là tư duy không vì lợi nhuận và mối đe dọa từ Trung Quốc", "

- "Một năm trước, Trung Quốc đã đưa một giàn khoan khổng lồ vào vùng biển thuộc địa phận Việt Nam và đe dọa sẽ quay trở lại. Nay Trung Quốc đang củng cố vị trí trên những rạn san hô tại Biển Đông mà họ có được bằng việc đánh chiếm của Việt Nam. Trung Quốc thậm chí bây giờ đã mang thiết bị quân sự đặt ở các cấu trúc xây dựng trên các rạn san hô. Những hoạt động này của Trung Quốc làm xáo trộn giao thông hàng hải bình thường và hoạt động đánh bắt cá của ngư dân. Đồng thời chúng cũng rõ ràng đưa Việt Nam vào tình trạng nguy hiểm. Tôi không lặp lại những điều mà mọi người đã đọc trên các phương tiện truyền thông. Trong tuần này đã có thêm ngư dân bị giết hại và nhiều người bị thương. Tôi thiết tha mong các anh chị với tư cách công dân Việt Nam phải suy tư, phải có quan điểm cá nhân về tình hình này, theo dõi những diễn biến tiếp theo và có hành động phù hợp. Cho dù sau này các anh chị có chọn cho mình một công việc hay sự nghiệp tương lai gì đi nữa, các anh chị sẽ luôn nghĩ đến đồng bào ruột thịt và vận mệnh của đất nước. Các anh chị sẽ luôn thành tâm làm điều gì đó cho quê hương". 

Trong hai đoạn lược trích trên đây, TS Bùi Trân Phương đã nhắc đến hai điều. Thứ nhất, bà tái khẳng định lại mục tiêu của Nhà trường theo đuổi từ năm 1991 đến nay, đó là: "tư duy không vì lợi nhuận và mối đe dọa từ Trung Quốc". Sở dĩ có điều này bởi Đại học Hoa Sen tuy là một cơ sở giáo dục nhưng được vận hành theo hình thức một công ty do tư nhân quản lý nên họ ngoài mục tiêu đào tạo, phát triển tư duy con người thì họ còn có mục tiêu kinh doanh. Tuy nhiên, nhìn rộng ra thì thứ tư duy đào tạo - làm ăn đó không riêng gì được Đại học Hoa Sen áp dụng và cũng không riêng gì đại học này mới nhận thấy mối đe doạ từ TQ. 

1000 năm Bắc Thuộc, những cuộc chiến tranh từ TQ và cả những mưu hèn, kế bẩn trong hiện tại đã không chỉ cho thế hệ hôm nay thấy rõ về một diện mạo TQ trỗi dậy bằng mọi phương cách. Cả dân tộc Việt Nam nhận thức được điều đó, cho nên việc bà Hiệu trưởng Đại học Hoa Sen nhắc lại điều đó không phải là một điều gì đó quá nhạy cảm hay động chạm để khiến ngôi trường nơi Bà quản lý phải chịu một cái gì đó không hay, không tốt. Và cũng chưa biết chừng, các cơ quan tuyên giáo của Đảng, Nhà nước còn phải khen và tuyên dương bà mới phải!!!

Ở đoạn trích thứ hai, bà Trân đã nhắc lại một hiện trạng thể hiện sự ngang ngược và bất chấp pháp luật của người TQ từ chuyện đưa giàn khoan cho tới việc mang thiết bị quân sự đặt ở các cấu trúc xây dựng trên các rạn san hô... Xin thưa rằng, những điều bà Hiệu trưởng đề cập đó nhan nhản trên các trang báo chính thống của Nhà nước, không thể nói rằng, đó là những điều quá mới cho một vấn đề đang chú ý sự quan tâm của xã hội. Vả lại, có một thực tế chúng ta cũng không thể không nói đến, trong một bước đi khôn khéo trong giải quyết vấn đề Biển Đông, VN đang khôn khéo khi đưa vấn đề Biển Đông ra các diễn đàn quốc tế để quốc tế hoá vấn đề Biển Đông; tư liệu chúng ta mang ra không ngoài những điều bà Hiệu trưởng Đại học Hoa Sen nói. 

Vì thế, nếu như ở chi tiết thứ nhất, ngành Tuyên giáo nên tuyên dương bà Trân thì với đoạn nói thứ hai có lẽ Bộ Ngoại giao cũng nên có động thái tương tự. 

Không dừng lại ở đó, có một điều mà có lẽ nhiều trường Đại học cũng nên học tập Đại học Hoa Sen và cá nhân bà Hiệu trường: khuyến khích sinh viên của mình dấn thân vào các sự kiện chính trị quan trọng của đất nước. Đã có rất nhiều học giả, các chuyên gia cảnh báo về  hiện tượng "thờ ơ chính trị" trong một bộ phận lớp người trẻ tại Việt Nam. Họ cũng cho rằng, đó là một nguy cơ mà trước những biến chuyển của thời cuộc nó sẽ trực tiếp hạn chế khả năng đối phó của chúng ta. Vậy nên, nếu ai đó nghe những điều bà Hiệu trưởng nói với sinh viên thì mới biết rằng, bà đã không chỉ làm trọn chức trách của một người đứng đầu một cơ sở giáo dục, bà còn làm hơn thế - hướng sinh viên của mình vào những mục tiêu cả dân tộc đang đi: "Liên quan đến các bạn tân khoa và Đại học Hoa Sen, tôi mong muốn các bạn sẽ luôn dõi theo sự phát triển của nhà trường và góp phần đảm bảo rằng Hoa Sen sẽ tiếp tục tái đầu tư hầu hết, tiến đến là toàn bộ chênh lệch thu chi vào hoạt động giáo dục và phục vụ cộng đồng. Tôi mong các anh chị sẽ làm tiếp những gì mà các anh chị đã làm, đó là tham gia đặt ra những câu hỏi, kể cả chất vấn Ban Giám hiệu về hiệu quả sử dụng học phí và sự giữ gìn, phát triển các giá trị cốt lõi đã làm nên uy tín, hình ảnh nhà trường. Và tôi cũng mong, giống như nhiều cựu giảng viên, nhân viên và cựu sinh viên các lớp trước, các tân khoa ngồi đây sẽ tiếp tục giữ quan hệ tích cực và đóng góp, ảnh hưởng đến tương lai nhà trường".

Vậy nên, xin thưa rằng, không thể tìm ra một chi tiết nhạy cảm hay động chạm để nói rằng, UBND TP Hồ Chí Minh đã cảnh cáo bà Hiệu trưởng Đại học Hoa Sen bởi một cuộc thanh tra toàn diện Đại học này. Ngoài ra, nếu có chuyện như thế thì UBND TP Hồ Chí Minh đâu cần phải làm như thế; Đại học Cần Thơ dù là một cơ sở Giáo dục đại học ngoài công lập nhưng vẫn do TP quản lý (thông qua Sở giáo dục), cho nên nếu cần cảnh cáo bà Hiệu trưởng thì một cuộc gặp cũng là quá đủ! 
no image

CHO PHÉP HÔN NHÂN ĐỒNG GIỚI: ÂM MƯU CHÍNH TRỊ KHỦNG KHIẾP NHẮM VÀO NGA

(VTC News) – Đại tá Lê Thế Mẫu cho rằng đằng sau quyết định cho phép hôn nhân đồng giới của Mỹ là âm mưu chính trị khủng khiếp nhắm vào Nga.

Ngày 26/6/2015 Toà án tối cao Hoa Kỳ ra phán quyết cho phép các cặp đồng giới trên toàn bộ 50 bang kết hôn theo quy định của pháp luật và được bảo đảm các quyền khác theo những điều luật có liên quan về con cái, phân chia tài sản sau ly hôn, được hưởng mọi quyền lợi cũng như thực thi mọi nghĩa vụ như một cặp vợ chồng khác giới.

Phát biểu tại Nhà Trắng, Tổng thống Mỹ Barack Obama nói: "Đây là một thắng lợi của nước Mỹ", rằng “khi tất cả mọi người dân Mỹ được đối xử một cách bình đẳng thì đất nước chúng ta trở nên tự do hơn”. 

Đệ nhất phu nhân tổng thống Mỹ, bà Michelle, cũng hoan nghênh phán quyết mang tính “lịch sử” này của Tòa án tối cao Hoa Kỳ trên mạng xã hộiTwitter: “Phán quyết này công nhận một sự thật cơ bản là tình yêu của chúng ta hoàn toàn bình đẳng. Hôm nay là một ngày trọng đại với người Mỹ”.

Trên mạng Twitter, cựu Ngoại trưởng Mỹ Hillary Clinton và hiện là ứng cử viên tổng thống Mỹ trong cuộc cuộc bầu cử năm 2016 nói lên “niềm tự hào” trên trang mạng xã hội cá nhân Twitter. Không dừng lại trong phạm vi lãnh thổ Hoa Kỳ, Ngoại trưởng Mỹ John Kerry còn hứa hẹn “sẽ phổ biến thành tựu này của Hoa Kỳ ra khắp thế giới”. 

Tuy nhiên, cộng đồng Thiên Chúa Giáo ở Mỹ phản đối dữ dội quyết định của Tòa án tối cao Hoa Kỳ về hôn nhân đồng tính. Cựu thống đốc bang Arkansas Mike Huckabee đánh giá phán quyết này là “hành động bạo quyền vi hiến vượt ngoài tầm kiểm soát”. 

Thống đốc Greg Abbott của bang Texas chỉ trích các thẩm phán Tòa án tối cao “buộc cả nước phải chấp nhận quan điểm cá nhân của họ”. Thống đốc bang Wisconsin Scott Walker kêu gọi cải tổ hiến pháp Mỹ để các bang được phép áp lại lệnh cấm hôn nhân đồng tính.

Phe bảo thủ và một số thành viên Đảng Cộng hòa không ngừng chỉ trích quyết định này. Ít nhất có hai bang là Louisiana và Mississippi khẳng định chưa cấp giấy đăng ký kết hôn cho người đồng tính để chờ thủ tục hoàn tất pháp lý. 
Đại tá Lê Thế Mẫu nguyên là Trưởng phòng Thông tin - Khoa học quân sự thuộc Viện Chiến lược quân sự (nay là Viện Chiến lược Quốc phòng). Ông là một trong những chuyên gia phân tích các vấn đề quốc phòng hàng đầu hiện nay, đặc biệt là quan hệ Nga - phương Tây.

Thẩm phán theo phái bảo thủ Antonin Scalia gọi phán quyết của Tòa án tối cao Hoa Kỳ về hôn nhân đồng giới là “mối đe dọa cho nền dân chủ Mỹ”, còn Thống đốc bang Texas Greg Abbott (đều thuộc Đảng Cộng hòa) kêu gọi chỉnh sửa hiến pháp để cho phép các bang cấm hôn nhân đồng giới. 

Thống đốc bang New Jersey, ông Chris Christie-người đang cân nhắc tham gia cuộc chạy đua trở thành ứng cử viên Tổng thống của Đảng Cộng hòa, cho biết: “Tôi chỉ ủng hộ hôn nhân giữa nam giới và nữ giới. Nếu có sự thay đổi nào, chúng cần được thông qua bằng một cuộc trưng cầu dân ý của người dân”. 

Cựu Thống đốc bang Arkansas và ứng cử viên Tổng thống Mỹ Mike Huckabee gọi phán quyết cho phép hôn nhân đồng giới là “vượt ra khỏi Hiến pháp và vi phạm luật pháp”. Trong khi đó, Kellie Fiedorek, luật sư của một nhóm vận động chống hôn nhân đồng giới, cho rằng phán quyết “đã bỏ qua tiếng nó của hàng ngàn người Mỹ”.

Âm mưu chính trị

Do đâu trong khi ngay tại Mỹ vẫn còn có nhiều ý kiến phản đối hôn nhân đồng giới, thì Ngoại trưởng Mỹ John Kerry đã đưa ra tuyên bố “sẽ phổ biến thành tựu này của Hoa Kỳ ra khắp thế giới”? 

Không dừng lại ở tuyên bố, ngay sau khi Toà án tối cao Hoa Kỳ cho phép các hôn nhân đồng giới, Tổng lãnh sự của Đại sứ quán Mỹ ở Istanbul (Thổ Nhĩ Kỳ) đã xuống đường hòa vào dòng người ủng hộ hôn nhân đồng giới đang tiến hành cuộc “Diễu hành tự hào”. Chính quyền Thổ Nhĩ Kỳ đã phải sử dụng đến súng phun nước và hơi cay để dẹp đám người này. 

Nhận xét về tuyên bố của ông John Kerry, Chủ tịch Ủy ban Duma quốc gia Nga về các vấn đề gia đình, phụ nữ và trẻ em, bà Yelena Borisovna Mizulina, nói: “Hợp pháp hóa hôn nhân đồng giới ở Hoa Kỳ là công việc nội bộ của họ. Nhưng người Mỹ không nên áp đặt ý định này cho các nước khác”. 

Không phải ngẫu nhiên mà bà Yelena Borisovna Mizulina lại phải lên tiếng về sự kiện này. Sau khi lên cầm quyền ở Mỹ năm 2008, Tổng thống Mỹ B.Obama chủ trương sử dụng “sức mạnh mềm” trong cuộc chiến chống lại các đối thủ cạnh tranh để thiết lập quyền lãnh đạo thế giới của Hoa Kỳ, trong đó có vấn đề “nhân quyền” mà hôn nhân đồng giới chính là một trong những “giá trị nhân quyền” không ai sánh được với Mỹ (!?). 

Mục tiêu số 1 trong cuộc cạnh tranh này của Mỹ mà thực chất là một cuộc chiến được giới quân sự Mỹ gọi là “chiến tranh phức hợp”, là nước Nga dưới thời cầm quyền của Tổng thống Nga V.Putin mà gần đây “được” ông Obama xếp vào 1 trong 3 “nguy cơ” lớn nhất đối với thế giới, cùng với đại dịch Ebola và Nhà nước Hồi giáo (IS). 

Cộng đồng người đồng giới xuống đường ăn mừng phán quyết của tòa án tối cao Mỹ cho phép hôn nhân đồng giới 

Trong nhiều năm qua, ngay cả khi chưa có phán quyết Toà án tối cao Hoa Kỳ cho phép hôn nhân đồng giới ở Mỹ, hàng trăm tổ chức “phi chính phủ” của Mỹ hoạt động ở Nga đã ra sức tuyên truyền nhằm nhồi nhét vào nhận thức của giới trẻ ở Nga về hôn nhân đồng giới, coi đó là “những giá trị văn minh Mỹ”, là “giá trị nhân quyền cao cả” của Hoa Kỳ. 

Cùng với xu hướng chạy theo “các giá trị Phương Tây” sau khi Liên Xô sụp đổ, không ít người dân ở Nga, trong đó phần lớn là giới trẻ, tin rằng hôn nhân đồng giới là một trong “những giá trị Mỹ” cần được áp dụng ở Nga. Từ đóa, nhiều thanh niên Nga từ bỏ các giá trị gia đình truyền thống, đặt lợi ích cá nhân vị kỷ lên trên hết.

Mục đích của bộ máy tuyên truyền của Mỹ và Phương Tây ở Nga khi thực hiện chiến dịch tuyên truyền về hôn nhân đồng giới là nhằm tàn phá nước Nga theo một chiến lược lâu dài đánh vào “điểm huyệt suy giảm dân số”. 

Kết quả là, sau khi Liên Xô tan rã, dân số Nga đã giảm hàng trăm ngàn người mỗi năm. Theo ước tính, nếu không ngặn chặn được tốc độ suy giảm dân số, thì tới năm 2050, nước Nga sẽ biến mất trên bản đồ thế giới mà không cần chiến tranh. 

Vì thế, một trong những thành tựu quan trọng nhất của Tổng thống Nga V.Putin sau khi lên cầm quyền ở Nga là khôi phục các giá trị văn hóa Nga, trong đó có chính sách phát triển gia đình Nga. 

Do đó, pháp luật của nước Nga dưới thời Tổng thống Nga V.Putin cấm mọi hình thức tuyên truyền về hôn nhân đồng giới nhằm không để mọi người, đặc biệt là giới trẻ, bị tiêm nhiễm bởi những khái niệm lệch lạc và méo mó về quan hệ giữa những người khác giới, về giá trị thiêng liêng của gia đình và những giá trị cao cả của đời sống loài người. 

Điều 12 Luật hôn nhân và gia đình của Liên bang Nga quy định, để kết hôn cần có sự đồng thuận và tình nguyện của đàn ông và phụ nữ đã đến tuổi kết hôn. Luật pháp Nga không chấp nhận hôn nhân đồng tính. Từ đó góp phần quan trọng trong việc ngăn chặn tốc độ giảm dân số và đưa dân số Nga tăng trưởng với tốc độ ngày càng cao.

Do đó, khi Ngoại trưởng Mỹ John Kerry lại đưa ra tuyên bố “sẽ phổ biến thành tựu này của Hoa Kỳ ra khắp thế giới” là hướng tới nước Nga nhằm kích động làn sóng phản đối chính quyền của Tổng thống Nga V.Putin ngăn cấm hôn nhân đồng giới. Ngay lập tức, một số nghị sỹ theo đường lối tự do ở Nga đã lên tiếng đòi thông qua điều luật cho phép hôn nhân đồng giới ở nước này.

Vừa qua, Mỹ và các nước Phương Tây đã thất bại trong cuộc “chiến tranh phức hợp” (Hybrid War) chống lại Nga, trong đó kết hợp các biện pháp kinh tế, ngoại giao, văn hóa, quân sự nhằm đưa nước Nga lâm vào tình trạng khủng hoảng kinh tế-xã hội liên quan tới cuộc khủng hoảng Ukraine, từ đó kích động làn sóng phản đối rộng khắp của người dân để lặp lại kịch bản Maidan ở Matxcơva nhằm lật đổ Tổng thống Nga V.Putin. 

Hiện nay, Mỹ theo đuổi ý tưởng phổ biến thành tựu hôn nhân đồng giới ở Nga để kích động làn sóng phản đổi Tổng thống Nga V.Putin bởi chính ông là người đi đầu trong cuộc đấu tranh nhằm bảo vệ các giá trị văn hóa truyền thống Nga. Trong Đại hội Olympic Mùa Đông ở Sochi đầu năm 2014, Mỹ đã từng đưa nhiều vận động viên tôn thờ hôn nhân đồng giới tới tham dự sự kiện thể thao này nhằm mục đích tuyên truyền.

Liệu nước Mỹ có đạt được mục đích của họ trong chiến dịch sử dụng “gía trị hôn nhân đồng giới” để kích động xã hội Nga hay không? Câu trả lời chắc chắn sẽ là không, bởi nước Nga hiện nay đã không còn là nước Nga hình thành sau khi Liên Xô tan rã mà đã có bước trưởng thành rất lớn, trong đó xã hội Nga đã quá hiểu thế nào là “các giá trị Mỹ”. 

Vừa qua, trong các hoạt động xã hội ở Nga đã có nhiều hình thức phản đối các biện pháp của Phương Tây cấm vận Nga. Thí dụ, doanh nhân ở nhiều thành phố Nga đã đưa ra thị trường tiêu thụ loại giấy dùng trong nhà vệ sinh, được bao gói rất đẹp. 

Bên ngoài họp là hình ảnh của nguyên thủ các nước cấm vận Nga, còn trên băng giấy vệ sinh có in rất rõ nội dung các biện pháp cấm vận của Mỹ và EU. Các doanh nhân Nga coi đó như là một biện pháp “phi đối xứng” để chống lại các biện pháp cấm vận. Hiện nay, các hộp giấy vệ sinh “chống cấm vận” này đã được chuyển tới phục vụ ở một số Đại sứ quán Mỹ và một số nước Phương Tây ở Matxcơva.
01/07/2015
 Video: VỤ NGƯỜI CAMPUCHIA KHIÊU KHÍCH QUẤY RỐI TẠI BIÊN GIỚI TÂY NAM

Video: VỤ NGƯỜI CAMPUCHIA KHIÊU KHÍCH QUẤY RỐI TẠI BIÊN GIỚI TÂY NAM

Đã có vụ những người Campuchia quá khích và cực đoan khiêu khích, quấy rối làm cho biên giới Việt Nam - Campuchia căng thẳng,


Ngày 28/6/2015, một nhóm khoảng 250 người Campuchia do tên Thach Setha, Chủ tịch Cộng đồng Khmer Kampuchea Krom dẫn đầu đã tiến sâu vào khu vực mốc 203 giữa tỉnh Svay Rieng và tỉnh Long An của Việt Nam và tấn công làm 7 người Việt bị thương.

Bất chấp lời kêu gọi tôn trọng đường biên giới giữa 2 nước của người dân và bộ đội biên phòng Việt Nam, nhóm người Campuchia đã có những hành động khiêu khích, tấn công làm cho 7 người Việt Nam bị thương.

Được biết, ngay sau vụ việc này, Sam Rainsy, chủ tịch đảng Cứu quốc Campuchia đã có những tuyên bố vu cáo Việt Nam cướp đất trên phương tiện thông tin đại chúng. Đây không phải là lần đầu tiên, Sam Rainsy có hành động chống Việt Nam.

Chính Sam Rainsy đã từng tuyên bố sặc mùi phản động: Cây Thốt nốt mọc ở đâu thì đất của Campuchia ở đó.

Nhiều chuyên gia phân tích cho rằng, động thái gây hấn với Việt Nam của đảng đối lập Campuchia có thể có xuất phát từ nhu cầu tranh thủ phiếu ủng hộ của những kẻ theo chủ nghĩa dân tộc cực đoan, và những kẻ bài Việt trên đất nước này.

Tuy nhiên, nhiều người cho rằng, Sam Rainsy đã bị giật dây bởi người láng giềng của Việt Nam là Trung Quốc, nhằm tạo bất ổn về chính trị xã hội, khiến Việt Nam phải phân tán lực lượng. Nhận định này không phải là không có cơ sở, vì Sam Rainsy có quan hệ mật thiết với Trung Quốc, và hơn nữa Trung Quốc luôn rất sành sỏi trong việc sử dụng Campuchia như một công cụ gây rối Việt Nam, làm phân tán lực lượng, và phân tán sự tập trung của Việt Nam như đã từng làm vào những năm 1975, và đỉnh cao là 1977 và 1978. Và kết cục sau đó là Trung Quốc phát động chiến tranh xâm lược Việt Nam vào năm 1979. 

Đây là Video vụ việc:
Nguồn: Tre Làng. 
HƠN 50 NĂM CHO MỘT MỐI QUAN HỆ ĐƯỢC TRỞ LẠI: ĐÔI ĐIỀU VỀ CHÍNH SÁCH ĐỐI NGOẠI CỦA CUBA VỚI MỸ

HƠN 50 NĂM CHO MỘT MỐI QUAN HỆ ĐƯỢC TRỞ LẠI: ĐÔI ĐIỀU VỀ CHÍNH SÁCH ĐỐI NGOẠI CỦA CUBA VỚI MỸ

Lữ Khách

Người Mỹ đã thất bại trong mở cuộc chiến quân sự để thôn tính đất nước Cuba kiên cường nằm trong vịnh Haiti xinh đẹp. Thất bại là một nguyên cớ cơ bản khiến hơn 50 năm sau hai đất nước mới đi được những bước đi đầu tiên trong mối quan hệ song phương. Đó cũng là lí do lí giải tại sao người dân hai nước lại mừng như vậy khi Mỹ - Cuba chính thức mở Đại sứ quán ở hai nước. 
Người dân Cuba trước ngưỡng cửa mối quan hệ với Mỹ (Ảnh minh họa). 

Thông tin trên đã được nhiều tờ báo uy tín của hai nước đăng tải. Theo đó, chính giới Mỹ và Cuba đã đồng loạt phát đi thông báo cùng kế hoạch mở đại sứ quán của mình ở mỗi bên. Động thái mới này cũng được cho là một bước đi tiếp theo trong phục hồi mối quan hệ vốn dĩ đã bị đóng băng từ năm 1961 và là bước đi tiếp theo có tính bước ngoặt sau khi hai nhà lãnh đạo của hai nước có cuộc gặp gỡ lịch sử vào tháng tư vừa qua. 

Trên thực tế, mặc dù đã gặp phải những khúc mắc thuộc về lịch sử tuy nhiên cũng cần nhận thức lại rằng, việc đến thời điểm hiện tại hai nước không quá khó và về cơ bản không gặp bất cứ một sự cản trở nào quá lớn không hoàn toàn là kết quả của những sự mở lòng mà hai bên dành cho nhau với sự giúp đỡ của người đứng đầu Tòa thánh - Giáo hoàng Francis. Ngừng quan hệ ngoại giao từ năm 1959 sau khi cách mạng Cuba được sự dẫn dắt của hai anh em nhà Fidel và Raul Castro với sự kiện chế độ độc tài chính thể Fulgencio Batista được Hoa Kỳ hậu thuẫn bị lật đổ, người Mỹ tiếp tục đi một bước lớn hơn trong thực hiện chính sách đối đầu với Cuba thông qua lệnh cấm vận vũ khí từ 1962; tuy nhiên, tới năm 1977, khi mà mối quan tâm hàng đầu của Mỹ không còn là Cuba, họ đã chuyển trục trọng tâm sang Châu Á với những miềng mồi kinh tế mang tên Dầu mỏ, khí đốt. Sự lơi lỏng trong việc cấm vận của Mỹ cũng chính là nguyên nhân để mối quan hệ giữa hai nước vận hành theo cái gọi là "Cơ quan lợi ích" và cơ quan này được vận hành trên cơ sở luật pháp của một nước thứ 3 - Luật bảo hộ của Thụy sỹ. 

Đây có thể xem là một hình thức dưới của đại sứ quán và hiện tại thì Mỹ và Cuba vẫn duy trì hình thức này dưới tên gọi "Văn phòng Đại diện" ở mỗi bên. Chính văn phòng đại diện ở mỗi bên này cũng là nơi chuyển đi thông điệp của chính giới mỗi nước trong  khôi phục quan hệ ngoại giao. 

Điều này cũng thêm một lần nữa cho thấy, việc xích lại gần hơn với Mỹ trong quan hệ ngoại giao (tiền đề đầu tiên cho các hoạt động hợp tác khác) của Cuba không hề diễn ra một cách chóng vánh và đột ngột sau hơn nửa thế kỷ bị đóng băng. Cuba không đến nỗi quá vội vàng kết thân với "ông bạn láng giềng' giàu tham vọng bành trướng và thôn tính này. Họ đã chờ đợi và cũng đã suy tính tương đối lâu trước khi có những động thái mới nhất này. 

Có thể nhiều người cho rằng, người Cuba đang lưỡng lự giữa hai thái cực đó là phát triển và mục tiêu phát triển (XHCN) và đổ lỗi đó là nguyên do khiến họ tuột đi rất nhiều cơ hội có thể hợp tác và giàu lên từ Mỹ. Song, trên thực tế họ đã lầm. Rất có thể nếu chơi với người Mỹ sớm hơn thì Cuba sẽ có được những cơ hội để phát triển kinh tế, đó là một thực tế đáng ghi nhận bởi nền kinh tế mạnh và trị giá đồng USD của Mỹ vốn là bệ đỡ an toàn cho rất nhiều kinh tế. Vậy nhưng, với những gì người Mỹ đã làm trong qúa khứ với đất nước và làm với đất nước khác trong hiện tại thì việc quá vồ vập, hấp tấp luôn khiến họ phải trả những cái giá quá đắt. Và xin nhắc lại rằng, việc chơi với người Mỹ không đơn thuần là vấn đề thể chế chính trị cho nên việc quan trọng hóa điều này trong mối quan hệ quốc tế đương đại trở thành một kiểu tư duy lạc hậu. Cuba mở cửa chơi được với Mỹ cũng giống như chuyện Tổng thống Mỹ sẽ tiếp người đứng đầu ĐCS Việt Nam - Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng dự kiến sẽ diễn ra đầu tháng này vậy. 

Cuba và Việt Nam có sự tương đồng trong chính sách đối ngoại với Mỹ (Nguồn: internet). 

Điều quan tâm hàng đầu trong bối cảnh hiện nay là chuẩn bị một vị thế như thế nào để chơi với nước Mỹ mà vẫn giữ được mình, không biến mình thành một nơi đổ nát như Afghanistan, Iraq, Libya sau những cuộc vơ vét tài nguyên vô tiền khoáng hậu của người Mỹ. Nghĩa là điểm bắt đầu là việc nhận thức lại nguyên nhân khiến các quốc gia này đổ nát dưới tay người Mỹ để tự tìm cho mình một lối đi thích hợp. Riêng Cuba họ kiên nhẫn chờ đợi sự mời chào từ phía Mỹ hơn là chủ động dấn thân. Đó cũng là cái cách mà Việt Nam vẫn đang đối diện với người Mỹ sau những cuộc ve vãn mới đây nhất nhân chuyến thăm của tân Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Mỹ. 

Cuba được gì sau chính sách đối ngoại có phần không quá cấp thiết với Mỹ... 

Người Mỹ luôn đặt vấn đề lợi ích lên hàng đầu và họ cũng vận hành mối quan hệ với các quốc gia khác theo đúng quỹ tuần hoàn của trục ấy. Cuba hiểu điều đó và họ cũng hiểu rằng, trong mỗi một cuộc chơi do người Mỹ sắp ra thì cơ hội, vận hội luôn đi kèm với những cái bẫy mà chúng ta quen gọi là "bẫy kinh tế". Và xem ra, việc nhận diện những cái bẫy như thế không hề dễ tí nào. Cho nên, thay vì lãnh nhận hậu quả vì những thói vồ vập không cần thiết, Cuba chờ đợi sự chủ động của người Mỹ và đứng ở một khoảng cách cần thiết để chọn cho mình một lối đi phù hợp, an toàn. Người Mỹ thay vì có thể chủ động quyết định mọi thứ theo ý mình thì họ cũng chỉ có thể cố sức đơn phương hành động để chứng tỏ thiện chí của chính mình. Việt Nam và Cuba cũng chỉ cần có thế để bắt đầu mối quan hệ với người Mỹ. 
29/06/2015
CHUYỆN DÁNG NGỦ “KHÓ ĐỠ” CỦA HOA HẬU KỲ DUYÊN

CHUYỆN DÁNG NGỦ “KHÓ ĐỠ” CỦA HOA HẬU KỲ DUYÊN

Lữ Khách
Hôm nay trên mạng cũng như các trang báo mạng đang “rầm rộ” giật những tít đại loại như: “Đỏ mặt khi HHVN lộ ảnh nhảy cảm”, “Tướng ngủ kém duyên…” về một bức ảnh về Hoa hậu VN năm 2014 Kỳ Duyên nằm ngủ trên ghế của máy bay. Câu chuyện được bắt đầu và bị cộng đồng mạng chuyền tay nhau để share và có những luồng ý kiến khác nhau bắt đầu từ bài viết kèm ảnh trên báo Thể thao ngày nay Tướng ngủ "kém duyên" của Kỳ Duyên trên máy bay



Bức ảnh gây tranh cãi về dáng ngủ trên máy bay của HHVN 2014 Kỳ Duyên (Nguồn: FB)

Trong ảnh là hình ảnh HHVN 2014, Kỳ Duyên đang nằm ngủ trên ghế máy bay với dáng ngủ nếu là người bình thường thì nó quá đỗi bình thường nhưng so với mức độ nổi tiếng và là người của công chúng như Kỳ Duyên thì đây là sự cố ngoài mong muốn. Bức ảnh này đang được cư dân mạng chia sẻ với tốc độ nhanh chóng mặt trên các diễn đàn, trang tin với nhiều luồng ý kiến trái chiều. 

Người không ủng hộ thì cho rằng dù sao cô cũng là con gái, lại là đại diện sắc đẹp của một đất nước nên ở những nơi công cộng, cô phải cẩn trọng, tránh những hình ảnh “khó đỡ” vì ở nhà thì như thế nào cũng được nhưng là người của công chúng thì cô cần phải biết giữ hình ảnh. Còn luồng ý kiến thì thông cảm khi biết rằng, đấy là do lịch làm việc dày đặc của mình nên Kỳ Duyên mệt mỏi dẫn đến ngủ “thoải mái” như vậy. Mệt mỏi dẫn đến ngủ quá say, trong vô thức không thể kiểm soát được hành vi của mình, với một cô gái mới bước sang tuổi 19 thì đây là động tác rất đỗi bình thường của HHVN 2014 Kỳ Duyên.

Có facebooker còn phân tích cụ thể rằng, Kỳ Duyên là Hoa hậu, dĩ nhiên có chiều cao khá khủng nên chân dài là điều hiển nhiên. Ghế bay được thiết kế cho nhân dân số đông chứ không thiết kế riêng cho hoa hậu, nên nếu không ghếch chân thì khó có thể có một tư thế ngủ thoải mái để có giấc ngủ ngon. 

Ngay sau khi bức ảnh được đăng tải và chia sẻ chóng mặt trên mạng xã hội, mẹ Kỳ Duyên cho biết: "Tôi vừa mới xem bức ảnh đó cách đây ít phút và rất mong mọi người thông cảm cho Kỳ Duyên. Hôm đó là chủ nhật, tôi cùng Kỳ Duyên bay từ Hà Nội vào Sài Gòn tham gia một sự kiện từ sáng sớm đến tối. Vừa kết thúc công việc, hai mẹ con lại bay gấp ra trong đêm để hôm sau Kỳ Duyên kịp lịch đi học ở trường vào sáng thứ hai. Hình ảnh lan truyền trên mạng là lúc hai mẹ con tôi bay từ Sài Gòn về Hà Nội vào lúc tối muộn. Do sức khỏe yếu, lại làm việc liên tục nên hai mẹ con đều mệt, em Duyên đã không kiểm soát được dáng ngủ của mình".

Mẹ Hoa hậu Kỳ Duyên cũng chia sẻ thêm về "cái khó" của con gái: "Kỳ Duyên mới 18-19 tuổi, em vẫn còn đang ở tuổi ăn tuổi học. Vừa đảm bảo công việc Hoa hậu, hoạt động xã hội vừa phải đảm bảo việc học ở trường nên nhiều lúc em không tránh khỏi mắc lỗi. Là người mẹ, tôi chỉ mong mọi người thông cảm và bỏ qua cho Kỳ Duyên. Duyên đang rất cố gắng để ngày càng hoàn thiện bản thân mình".

Đến đây, đại đa số người đều thở dài: Làm HH hay người của công chúng thật khổ. Làm gì, nói gì, bất cứ hoạt động gì cũng bị soi mói. Thật khó để làm hài lòng tất cả các luồng ý kiến.