BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT

Rss

26/08/2014
4000 TỈ GIÚP GÌ ĐƯỢC CHO HỌC SINH?

4000 TỈ GIÚP GÌ ĐƯỢC CHO HỌC SINH?

Mực tàu - Thời gian qua, trên các trang báo cũng như dư luận xã hội đang xôn xao bàn tán đề án của Sở GD-ĐT TP. HCM “Thí điểm mô hình đổi mới căn bản và toàn diện giáo dục tiểu học từ lớp 1 đến lớp 3 tại TPHCM năm học 2014 - 2015” được đề cập tại hội thảo “Sách giáo khoa điện tử và máy tính bảng dành cho học sinh tiểu học lớp 1, 2, 3” diễn ra vào chiều 18/8 tại Sở GD-ĐT TP.HCM.

Theo đề này, TPHCM sẽ trang bị trên 337.500 máy tính bảng cho giáo viên và học sinh lớp 1, 2, 3 với tổng kinh phí thực hiện dự kiến là 4.000 tỷ đồng. Theo đó, lớp học sẽ được trang bị wifi, mỗi học sinh sử dụng một máy tính bảng riêng, trong đó cài đặt nội dung sách giáo khoa chính thức của Bộ GD-ĐT ở tất cả các môn học từ lớp 1 đến lớp 3 đã được số hóa theo công nghệ 3D, các em sẽ không còn phải cõng hàng núi sách tời trường nữa. Giáo viên sẽ sử dụng phần mềm để soạn giáo án, quản lý lớp học và có thể kiểm soát các em đang thao tác gì trên máy.

Đề án thí điểm thực hiện ngay trong năm học 2014 – 2015 trên khoảng 60% số lượng giáo viên và học sinh từ lớp 1 đến lớp 3. Tổng số máy tính bảng cần trang bị là 337.516 chiếc. Trong đó, nguồn ngân sách thành phố sẽ trang bị cho mỗi giáo viên một máy tính bảng, số lượng là 10.389 chiếc và 5.334 chiếc cho học sinh thuộc diện đối tượng chính sách. Học sinh không thuộc đối tượng chính sách thì phụ huynh chịu kinh phí hoàn toàn, số lượng là 321.793 chiếc, phụ huynh có thể trả góp tiền mua máy tính bảng trong 2 năm kể từ ngày bàn giao thiết bị cho học sinh.
 
Giáo viên, quản lý giáo dục TP. HCM thử nghiệm dạy học bằng sách giáo khoa điện tử được tích hợp trên máy tính bảng


Hiện nay, hệ thống giáo dục của chúng ta rõ ràng đang có vấn đề ở tất cả các cấp học, không chỉ một mà là rất nhiều vấn đề. Đổi mới căn bản và toàn diện nền giáo dục nước nhà đang là mục tiêu mà chúng ta phấn đấu đạt được. Trong thời đại công nghệ số như hiện nay, việc ứng dụng khoa học kỹ thuật vào phục vụ cho giảng dạy là vấn đề cần thiết. Việc Sở GD-ĐT TP. HCM mạnh rạn đưa ra phương án đổi mới trên là rất đáng ghi nhận. Tuy nhiên, cũng có rất nhiều ý kiến trái chiều xung quanh đề án này, mà chủ yếu là những ý kiến phản đối tính hiệu quả của nó và vì nó quá tốn kém. Rõ ràng trước đề án của Sở GD-ĐT TP. HCM đang đặt ra rất nhiều vấn đề:

Thứ nhất, việc tích hợp sách giáo khoa của Bộ GD&ĐT trong phần mềm máy tính bảng cho học sinh có gì hơn so với việc dùng sách giáo khoa như hiện nay. Theo cá nhân tôi, để theo dõi bài giảng, để xem một bài văn, bài toán, hay bất cứ cái gì thì khi theo dõi trên sách bao giờ cũng dễ dàng hơn khi theo dõi trên máy tính bảng. Khi xem qua máy tính bảng học sinh chỉ có thể xem một hoặc hai trang liền kề nhau chứ không thể xem các trang ở vị trí khác nhau một cách dễ dàng được. Đó là chưa kể hiện nay việc đọc sách, báo đang giảm dần trong giới trẻ, chúng ta phải rèn luyện thói quen đọc sách cho các em ngay từ nhỏ chính từ việc sử dụng sách giáo khoa phổ thông.

Thứ hai, khi sử dụng máy tính bảng thường xuyên và lâu dài như vậy sẽ có ảnh hưởng rất lớn tới các em, đặc biệt là mắt. Máy tính bảng có thể làm nhẹ cặp sách của các em, giảm nguy cơ còng lưng ở trẻ nhưng lại rất ảnh hưởng đến mắt nếu sử dụng thường xuyên và lâu dài. Mà đây là việc không thể tránh khỏi khi các em phải thường xuyên học bài ở lớp cũng như ở nhà. Đó là chưa kể tác hại của Wifi có thể gây ra, trong giờ học giáo viên có thể quản lý thao tác của học sinh nhưng thử hỏi trong giờ ra chơi, rồi ngoài giờ các em sử dụng như thế nào ai sẽ là người quản lý, trong khi trên mạng đang tràn ngập những thông tin nhạy cảm không phù hợp với lứa tuổi của các em.

Cứ tưởng tượng cảnh những cô cậu học trò đang ở lứa tuổi lên sáu lên bảy, suốt ngày chúi mắt chúi mũi vào thế giới ảo trên cái máy tính bảng thì liệu còn không cái nguyên lí mà Luật Giáo dục số 38/2005/QH11 đã đề ra: “Hoạt động giáo dục phải được thực hiện theo nguyên lý học đi đôi với hành, giáo dục kết hợp với lao động sản xuất, lý luận gắn liền với thực tiễn….”?

Thứ ba, đối tượng mà đề án hướng tới là các em học sinh lớp 1, 2, 3, lứa tuổi mà các em còn nhỏ nên chưa ý thức giữ gìn và bảo quản tài sản sao cho tốt. Cho nên việc để hỏng hóc là điều rất khó tránh khỏi. Trong khi đó máy tính bảng lại không phải rẻ tiền, không phải là quyển sách, quyển vở mà phụ huynh có thể sắm sửa ngay được.

Thứ tư, là về kinh tế, gánh nặng đề án, nếu được triển khai sẽ đè lên vai hàng vạn vạn người dân là những phụ huynh có con em đang theo học lớp 1,2,3 từ năm học này về sau. Bởi máy tính bảng không đơn giản để thay thế như một cuốn sách hay một cây bút bị hỏng hóc,  mất mát. Tất nhiên, vì con cái, nếu đề án được triển khai họ cũng sẽ phải thắt lưng, buộc bụng mua cho con mình nhưng thử hỏi như vậy có nên không?


Đổi mới giáo dục là cần thiết và là chủ trương chung của Đảng và Nhà nước ta. Chúng ta không tiếc tiền để đầu tư cho giáo dục, vì đầu tư cho giáo dục là đầu tư cho mai sau. Nhưng điều quan trọng trong các đề án là tính hiệu quả và sự đồng thuận của xã hội. Một đề án đưa ra mà không đánh giá hết được hiệu quả cũng như mặt trái của nó thì không nên thực hiện. Dẫu biết sai thì sửa nhưng nước chúng ta còn nghèo, chúng ta không thể biết sai, cứ sai rồi lại sửa được. Do đó, Sở GD-ĐT TP. HCM phải trả lời cho phụ huynh, cho cả xã hội rõ, 4000 tỉ đồng sẽ giúp gì cho học sinh?
25/08/2014
LIỆU CÓ HÌNH PHẠT NÀO THÍCH ĐÁNG HƠN KHÔNG?

LIỆU CÓ HÌNH PHẠT NÀO THÍCH ĐÁNG HƠN KHÔNG?

[Me Lo] - Thật là chẳng có hình phạt nào nặng hơn những hình phạt được quy định trong luật pháp hiện tại của nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam để trừng trị bọ phản động trong và ngoài nước đang ngày đêm ra sức có hoạt động chống phá Đảng Cộng sản Việt Nam. Dưới sự hỗ trợ của các thế lực đen tối với nguồn hầu bao dồi dào, bọn chúng điên cuồng chống phá sự nghiệp xây dựng và bảo vệ tổ quốc của nhân dân Việt Nam dưới sự lãnh đạo của Đảng và Nhà nước Cộng hòa XHCN Việt Nam.



Hiện nay, lợi dụng sự phát triển của Internet, trên một số trang mạng của các thế lực thù địch lập ra, chúng viết bài rồi đăng tải lên đó những luận điệu xuyên tạc, nói xấu về chế độ Cộng sản. Bọn chúng xuyên tạc sự thật một cách trắng trợn, ngay cả một người bình thường cũng có thể nhận ra. Dường như đang có một sự mơ hồ của các thế lực phản động, đó là chúng vẫn đang nhầm tưởng nhân dân Việt Nam sẽ dễ dàng bị chúng đánh lừa với những dọng điệu như vậy. Quả thật thì chúng đã nhầm to. Chế độ xã hội chủ nghĩa đã mang lại rất nhiều lợi ích cho nhân dân, dưới chế độ đó con người được chăm lo cuộc sống, được tạo điều kiện để học hành nên hiểu biết của họ rất rộng, rất sâu sắc. Dù các thế lực thù địch có nói gì, viết gì thì cũng không thể nào làm lay chuyển tinh thần yêu nước và kiên trung với Đảng Cộng sản của nhân dân yêu nước Việt Nam.

Quả thực là không có một hình phạt nào nặng hơn để áp dụng đối với những kẻ phản động chống lại chế độ XHCN. Chúng không chỉ xuyên tạc vu cáo rất trắng trợn mà còn thể hiện bọn chúng là một con người vô văn hóa, mất nhân tính. Bọn chúng dám xâm phạm đến sự linh thiêng của các vị lãnh đạo Đảng và Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam đã mất. Những lời của bọn chúng nói ra và viết ra chính nếu đời bọn chúng không chịu thì đây chính là tai ương mà con chấu của bọn chúng phải chịu.

Tồn tại một điều mâu thuẫn trong xã hội văn mình này rằng: con người sống trong xã hội có nhiều tòa nhà cao hơn nhưng tính cách lại nhỏ hơn - Bọn phản động được thế lực đen tối dốc hầu bao để mau nhà cao cửa rộng nhưng chúng lại suy nghĩ bần tiện, nhỏ nhen vô cùng; con nhiều có nhiều bằng cấp hơn nhưng lại kém ý thức - Mấy tên phản động chống lại Đảng Cộng sản Việt Nam được học nhiều, có nhiều bằng cấp nhưng thực chất chúng không học mà lo suốt ngày chống phá Đảng cộng sản, chống phá mạnh thì mới có tiền, chính vì thế mà chúng ít được đọc sách, học nhưng điều hay lễ phải. Vì vậy, chúng có ý thức kém.

Dù kẻ thù có nói như thế nào cũng không làm thay đổi được thực tế rằng, đất nước Việt Nam đang vươn lên mạnh mẽ trên trường quốc tế. Các thế lực thù địch gian trá thì sẽ không đấu nổi với sự kiên trung của dân tộc ta.

22/08/2014
TƯ DUY VỀ CẢI CÁCH GIÁO DỤC

TƯ DUY VỀ CẢI CÁCH GIÁO DỤC

[Me Lo] - " Đề án thí điểm chương trình sách giáo khoa điện tử lớp 1, 2, 3 bậc tiểu học tại thành phố Hồ Chí Minh", trong đó sử dụng hơn 4.000 tỷ đồng để trang bị hơn 321.000 máy tính bảng cho học sinh tiểu học. Tuy nhiên, đánh giá mức độ hiệu quả của dự án này vẫn là một câu hỏi lớn cho các nhà chiên s lược, một nỗi lo cho các nhà khoa học và toàn xã hội.




Thứ nhất, việc ứng dựng khoa học - công nghệ vào giáo dục đào tạo là một bước tiến đột phá. Tuy nhiên, chúng ta nên nhìn nhận lại liệu rằng, Việt Nam đã đủ để áp dụng vì thực tế một đất nước phát triển như Mỹ cũng đã thất bại trước đề án giống như thế này. Nếu bắt mỗi gia đình phụ huynh học sinh bỏ ra 5 triệu VNĐ để mua máy tính bảng cho các cháu thì chắc chắn  có nhiều gia đình sẽ không đủ điều kiện để mua. Đấy là chúng ta chứa tính đến có giá đình có cả 2 cháu đang độ tuổi học tiểu học. 

Thứ hai, trước đây đã có thời gian báo chí viết và cảnh báo  rằng, gia đình phụ huynh học sinh không nên cho trẻ em sử dụng các loại điện thoại và thiết bị máy tính từ sớm. Lí do là vì các thiết bị điện tử này ảnh hưởng đến sức khỏe của các cháu. Đặc biệt là các cháu sử dụng nhiều sẽ dẫn đến bị cận thị.

Thứ ba, gần đây xã hôi có dư luận nên giáo dục con cái theo một số cách thức truyền thống như: cho trẻ nhỏ tập tô chữ nhiều hơn, cho tự tính bằng que tính để phát triển tư duy của lão bộ. Nếu dự án của Sở GD-ĐT TP.HCM đi vào triển khai thì những em bé lớp 1, lớp 2 sẽ không được tập tô như cách truyền thống. Chúng ta sẽ có một thế hệ “gà công nghiệp” chữ viết tay thì xấu ngoạc. Các cụ có cậu “nét chữ đoán người”. Như vậy, thử hỏi xem có nên hay không?

Thứ tư, ứng dụng khoa học kỹ thuật vào cải cách giáo dục theo kiểu này thì thực là cực chẳng đã. Cải cách giáo dục thì phải đồng bộ, cải cách sách giáo khoa và giáo viên phải đổi mới phương pháp giảng dạy. Các nước trên thế giới phát triển có mấy khi cải cách giống Việt Nam. Chúng ta hãy luôn phải hiểu rằng, cải cách không phải là thay thế hoàn toàn. Các nhà giáo cũng như vậy, chúng ta đổi mới về phương pháp giảng dạy không phải là thay thế bằng phương pháp giảng dạy hoàn toàn mới. Đơn giản là từ những phương pháp chúng ta đang sử dụng, chúng ta đổi mới chính phương pháp ấy để đem lại hiệu quả cao hơn (đổi mới kỹ thuật dạy học).

Thứ năm, thật đau lòng biết bao khi bao bài học từ Trung Quốc mà Việt Nam chưa cảnh tỉnh. Có thông tin chó rằng, trong dự án này, chúng ta nhập máy móc từ Trung Quốc với giá rẻ. Xin nhớ một điều rằng, bài học từ nhà thầu giá rẻ Trung Quốc vẫn nằm phơi sương, phơi gió tại các công trình có thầu là Trung Quốc. 

Giáo dục là quốc sách. Một đất nước giàu mạnh hay không thì phải có nền giáo dục phát triển. Thế nhưng trước cách làm giáo dục hiện nay thì cần cân nhắc, xem xét thật kĩ lưỡng và hướng tầm nhìn chiến lược ra xa hơn.




GIÁO DỤC ĐẠI HỌC VIỆT NAM: HÃY TỰ XẾP HẠNG CHO MÌNH!

GIÁO DỤC ĐẠI HỌC VIỆT NAM: HÃY TỰ XẾP HẠNG CHO MÌNH!

Mực tàu - Trong những năm qua, giáo dục luôn được coi là "quốc sách hàng đầu", bao công lao, tiền của được đầu tư cho giáo dục với hy vọng "đổi mới căn bản" nền giáo dục Việt Nam, hy vọng đại học Việt Nam có một chỗ đứng, dù là khiêm tốn trong nền giáo dục của thế giới. Thế nhưng trong bảng xếp hạng các trường trường đại học tốt nhất thế giới năm 2014 (Academic Ranking of World Universities) vừa được Đại học Giao thông Thượng Hải – Trung Quốc công bố, một lần nữa chúng ta không có trường đại học nào nằm trong tốp 500.
Top 20 trường ĐH hàng đầu thế giới, theo bảng xếp hạng ARWU
Người Việt Nam ta nổi tiếng hiếu học, các đoàn thi học sinh giỏi quốc tế của ta luôn đạt những thành tích rất cao, sinh viên Việt Nam theo học tại các trường đại học trên thế giới luôn đạt được những thành tích rất đáng khâm phục. Điều đó chứng tỏ sinh viên Việt Nam không hề thua kém sinh viên các nước khác trên thế giới. Vậy nhưng, giấc mơ có mặt trong "tốp 500" kéo dài mấy chục năm vẫn chưa thành hiện thực.

Điều đó chứng tỏ giáo dục đại học của chúng ta vẫn đang ở khoảng cách quá xa so với thế giới (trường đại học dù tốt nhất Việt Nam cũng chỉ nằm trong “Top 2000”). Có lẽ, chúng ta cũng nên bình tĩnh để tự nhìn lại mình để đưa ra một cách cạnh tranh phù hợp. Nhìn vào hệ thống đại học thế giới để đánh giá có lẽ là thước đo quá cao đối với giáo dục đại học Việt Nam. Chúng ta phải biết nhìn nhận khách quan thực lực của bản thân mình, không nên quá kiêu căng, cũng không nên xấu hổ với bản thân mình làm gì. Các trường đại học Việt Nam còn yếu, nên hãy tập chạy đua với một đường đua vừa sức, đó là cạnh tranh nhau trên bảng xếp hạng của chính mình. Việt Nam nên tự mình xếp hạng các trường đại học trong nước trước đã. Cứ mỗi năm, sẽ công bố danh sách 10  trường đại học tốt nhất nước, trong đó xếp hạng từ 1 đến 10.

Tiêu chuẩn để xếp hạng trường đại học có rồi, hãy bắt chước các tổ chức trên thế giới mà làm, không cần sáng tạo ra gì thêm cho mất công. Để từ đó chúng ta sẽ hoàn thiện dần các tiều chí đó cho các trường top của ta, để đến lúc phù hợp chúng ta sẽ được thế giới công nhận mà không cần phải cố gắng mệt sức.

Việc xếp hạng các trường đại học trong nước cũng sẽ tạo ra sự cạnh tranh thứ hạng của các trường. Các trường tốp đầu sẽ phải không ngừng đầu tư, nâng cấp để tự nâng mình lên để không bị tụt hạng, từ đó sẽ kéo theo cả hệ thống đại học của ta gồm các trường đang xếp hạng ở các top sau không ngừng được cải thiện. Chất lượng giáo dục đại học trong nước theo đó cũng sẽ không ngừng nâng cao.

Có được danh sách các trường đại học tốp đầu rồi, sinh viên sẽ nhìn vào đó để phần đấu. Họ sẽ biết lượng sức mình để chọn trường, chọn ngành cho phù hợp. Trường đại học cũng phải có tiêu chuẩn lựa chọn sinh viên theo học sao cho phù hợp với danh tiếng của trường mình. Từ đó sẽ tránh tình trạng sinh viên ồ ạt thi vào một trường mà không biết gì về thông tin trường đó. Các trường cũng sẽ không bị ảnh hưởng kết quả đầu vào vì số lượng sinh viên đăng ký ít hay nhiều.


Vấn đề còn lại là tổ chức nào của Việt Nam đứng ra làm công việc quan trọng này. Có lẽ chúng ta phải thành lập càng sớm càng tốt tổ chức này, đây chắc chắn phải là một tổ chức độc lập với ngành giáo dục, để có thể đánh giá và đưa ra kết quả công bằng, minh bạch, chính xác, khách quan nhất, để tránh tình trạng mua bán thứ hạng, giống như bằng cấp hiện nay.
21/08/2014
“VĂN HÓA KARAOKE”

“VĂN HÓA KARAOKE”


[Me Lo] - Thông thường khi người ta đề cập đến văn hóa thường đề cập đến những nét đẹp đã ăn thành nếp trong cách sinh hoạt của con người. Và văn hóa luôn có giá trị về mặt thời gian. Tuy nhiên văn hóa do con người tạo ra nên nó cũng có thể hình thành trong quá trình con người sinh sống trong xã hội.

Karaoke Bóng Trăng, nơi xảy ra xô sát giữa hai vị Phó giám đốc sở 

Mấy năm gần đây, trong xã hội đang nở rộ “văn hóa karaoke”. “Văn hóa karaoke” tạm hiểu là nét sinh hoạt trở thành thói quen của một bộ phận người dân sau khi nhậu. Tất nhiên rằng, văn hóa văn nghệ là rất vui, thoải mái đầu óc. Tuy nhiên, cũng phải nhìn nhận sự thật rằng, mỗi lần nhậu xong đi karaoke thì không biết những hậu quả gì sẽ xảy ra với những cái đầu sẵn sàng nóng lên khi trong người đã có chút men (trừ những người có thần kinh thép, thường xuyên được tập luyện).

“Văn hóa karaoke” dần dần thấm sâu vào sinh hoạt của mọi tầng lớp nhân dân. Những anh công nhân lao động từ quê lên thành phố thi thoảng cũng đi nhậu rồi cũng karaoke. Đến nhưng người dân bình thường, đủ ăn đủ mặc cũng karaoke. Và các anh chị em nơi công sở cũng vậy, liên hoan công ty sau mỗi vụ làm ăn trúng quả cũng đi karaoke. Và tầng lớp cuối cùng, những người mà đi karaoke bị người dân phát hiện ra thì cũng rất mệt. Đó là cán bộ công chức nhà nước. Tuy vậy, chúng ta không nên trách những vị cán bộ cuối tuần vì muốn hàn gắn lại khoảng cách trong gia đình và đưa cả nhà đi hát với những bài hát hay, ý nghĩa, mang tính giáo dục con cái hãy yêu thương đùm bọc lẫn nhau.

Chuyện đi hát karaoke ngày nay là những chuyện bình thường nhưng khi nó đi quá giới hạn và vi phạm về vấn đề đạo đức thì không nên và đã xảy ra rồi thì thật khó để xã hội chấp nhận. Đặc biệt là người vướng vào những điều đó lại là những người thuộc cán bộ công chức, đang ăn lương nhà nước đáng lẽ phải gương mẫu trước nhân dân.

Sự việc mà báo chí mới đăng về hai vị Phó giám đốc sở xô xát trong phòng karaoke đã làm cho dư luận rất bất bình. Sự bất bình đó thật dễ hiểu thôi vì người dân sẽ đặt ra nhiều câu hỏi rằng, các vị ấy lấy tiền đâu ra để đi hát karaoke, các vị ấy là công bộc ăn lương nhà nươc, mà lương nhà nước lấy từ thuế của người dân, đáng ra họ phải chăm chỉ làm việc thì tại sao lại có thời gian rảnh mà karaoke. Quả thật, rất nhiều sự việc tương tự đã ảnh hưởng rất nhiều tới hình ảnh người cán bộ cộng sản gương mẫu trước quần chúng nhân dân. Ở đây, chúng ta còn chưa tính đến việc nhiều vị cán bộ còn "dớt" sau các cuộc bầu cử chỉ vì trước đó karaoke bị vỡ lở. 

Đã đến lúc cần phải nhìn nhân lại vấn đề này, Nhà nước ta đã rất đúng đắn khi quản lý chặt chẽ hơn việc sử dụng rượu bia. Và đến nay, “văn hóa karaoke” đang cần có một thiết chế chặt chẽ hơn. Kiên quyết xử lý các trường hợp người đi hát karaoke để lại hậu quả.